Tiền Duy vừa ăn vừa nghĩ: "Có hai trường hợp có thể phô bày được sự hấp dẫn của cậu, đầu tiên là thực lực cứng, thứ hai là thực lực mềm, thực lực cứng chính là dáng người những thứ biểu hiện ra bên ngoài, thực lực mềm chính là những thứ như tính cách hay tài năng của cậu, như thế này nhé, trước hết chúng ta nên cho Mạc Tử Tâm biết về thực lực cứng của cậu đi! Dáng người cậu đẹp như thế không thể lãng phí được ! Nếu không thì cậu rủ Tử Tâm cùng đi bơi xem?
Không được không được, tôi quên mất Mạc Tử Tâm không biết bơi, nếu không cậu rủ cậu ấy đi hát karaoke ? Giọng cậu rất dễ nghe ." Tiền Duy vỗ đùi, "Tôi cảm thấy chiêu này được đấy, trong phòng KTV dưới ánh đèn lờ mờ, âm nhạc vang lên, giọng cậu lại trầm ấm hát cho Mạc Tử Tâm nghe bài "Mười năm" của Trần Dịch Tấn, không cần nói nhiều đâu, chỉ cần thỉnh thoảng quay lại nhìn cô ấy với ánh mắt thâm tình thôi là đủ rồi…"
[1] Mười năm – Trần Dịch Tấn
Mặt Lục Tuân chẳng chút biến sắc: "Tôi mù nhạc."
"…"
Chiêu này không dùng được, vậy đổi sang chiêu khác, Tiền Duy không ngừng cố gắng : "Nghe nói khi con trai vận động thì đó là lúc cậu tỏa hocmon nam tính nhiều nhất, nếu không thì cậu hẹn Tử Tâm cùng đi đánh cầu lông? Sau đó thể hiện kỹ thuật cao siêu và phong thái ngời ngời của cậu cho cô ấy xem!"
"Tôi đánh cầu lông cũng dở."
Không phải chứ… Tiền Duy nghĩ thầm, rõ ràng sau khi đi làm khả năng đánh cầu lông của anh không hề có đối thủ, thậm chí trong hiệp hội luật sư đại học A cũng chẳng ai đánh bằng anh, tại sao hồi đại học lại nói kỹ thuật cầu lông kém cỏi? ? ? Chẳng lẽ Lục Tuân chơi cầu lông giỏi như vậy, là do đã khổ luyện vì công việc mà thôi? ? ?
Được rồi được rồi, cầu lông không được, thì đổi sang môn khác, Tiền Duy tiếp tục đề nghị: "Vậy tennis thì sao?"
"Tôi chưa chơi bao giờ."
Tuyệt tuyệt, hóa ra khả năng chơi tennis ngang cơ với cầu thủ chuyên nghiệp của Lục Tuân cũng là sau khi đi làm mới luyện thành …
Tiền Duy gần như vắt hết óc, suy nghĩ hết kế sách này đên kế sách khác, nhưng cái thì Lục Tuân không biết, cái thì lại chẳng giỏi, cô thật sự không ngờ, một Lục Tuân toàn năng sau khi bước vào xã hội lại là một người chẳng biết gì lúc đang ngồi trên ghế nhà trường. Quả thực là…cạn lời!
***
Chắc hẳn là trời không phụ người có lòng, sau khi ăn cơm với Lục Tuân xong, cô mang tâm sự nặng nề ấy về trường, trên đường trở về ký túc xá, cô vừa ngẩng đầu một cái, chợt thấy một hi vọng mới.
Cô vừa nhìn thấy một tấm poster quảng cáo về cuộc thi đấu vũ đạo của trường.
Phải rồi! Ở kiếp trước, cũng vào tầm này, trường học phát huy phong trào văn nghệ dành cho sinh viên, vì thế nên đã tổ chức chương trình thi đấu vũ đạo đầu tiên, để đảm bảo số lượng người tham dự, mỗi khoa trong trường nhất định phải có ba người tham gia.
Kiếp trước, trong cuộc thi đấu vũ đạo này, chính nhờ điệu tango mà hai người Lục Tuân và Mạc Tử Tâm đã đoạt giải quán quân !
Tiền Duy nhớ vô cùng rõ ràng, vì khoa nào có sinh viên chiến thắng cuộc thi này sẽ được nhận thêm một khoản chi phí hoạt động từ nhà trường, bởi vậy chủ nhiệm khoa cô Quý vô cùng hào hứng với cuộc thi này, cô liên tục cổ vũ mọi người tham gia cuộc thi, ngay cả người vốn chẳng bao giờ có hứng thú với các hoạt động của trường như Tiền Duy cũng được cô gọi riêng tới động viên.
Mà người giữ nhiệm vụ làm gương mặt đại diện tham gia các chương trình thi đua của khoa là Mạc Tử Tâm tất nhiên sẽ không thể vắng mặt, từ nhỏ cô nàng đã được rèn luyện trong môi trường cầm kỳ thi họa đầy nghệ thuật, khả năng vũ đạo không tệ, trong đó điệu tango là giỏi nhất.
Mà trùng hợp là Lục Tuân cũng biết nhiều về điệu nhảy tango, cuối cùng dưới sự trợ giúp của huấn luyện viên, hai người đã đại diện cho khoa luật tham gia cuộc thi.
Tiền Duy không tới hội trường hôm ấy xem thi đấu, những chuyện cô biết đều thông qua Tiền Xuyên, năm đó đúng khoảng thời gian này anh đang khổ cực theo đuổi Mạc Tử Tâm, vì thế luôn quan tâm tới nhất cử nhất động của Mạc Tử Tâm và tình địch Lục Tuân của mình.
Mặc dù chưa xem màn biểu diễn của Mạc Tử Tâm và Lục Tuân nhưng Tiền Duy vẫn biết, Lục Tuân nhảy điệu tango khá đẹp mắt.
Trong công việc sau này, vì những buổi tiệc rượu có khách nước ngoài, Lục Tuân lại chẳng có bạn gái, để bớt việc anh chẳng hề ngại ngần lợi dụng thân phận ông chủ để bức ép Tiền Duy đi cùng mình, còn tiến hành huấn luyện ngắn hạn cấp tốc cho cô về khiêu vũ. Từ ấy Tiền Duy đã trở thành bạn gái anh có mặt ở không ít những bữa tiệc rượu như thế, tuy nhiên cô cũng rất vui lòng, bởi vì lần nào Lục Tuân cũng trả lương ngoài giờ gấp đôi cho cô.
Việc này không thể chậm trễ, Tiền Duy ba chân bốn cẳng chạy thẳng tới ký túc xá của Mạc Tử Tâm.
"Tử Tâm, cậu có muốn tham gia cuộc thi vũ đạo của trường không? Cậu đã tìm được bạn nhảy chưa?"
Vẻ mặt Mạc Tử Tâm sầu lo: "Chưa có, ban đầu tôi định đăng ký nhảy tango, nhưng nam sinh trong khoa chúng ta chẳng ai có thể làm bạn nhảy với tôi cả."
"Tìm Lục Tuân đi! Lục Tuân biết nhảy tango đấy!"
Mạc Tử Tâm thở dài: "Tôi biết, huấn luyện viên cũng nói trong sơ yếu lý lịch cá nhân cậu ấy có ghi tango là một trong những sở trường của cậu ấy, cho nên chúng tôi đã đi tìm cậu ấy mời cậu ấy tham gia, nhưng cậu ấy lại từ chối."
"Hả? ? ?"
Mạc Tử Tâm tất nhiên rất thất vọng: "Tóm lại nói gì cậu ấy cũng không muốn tham gia, huấn luyện viên còn nói sau này điểm danh môn tự chọn cộng đồng thầy ấy có thể mở một con mắt nhắm một mắt nếu cậu ấy vắng mặt, vậy mà cậu ấy cũng chẳng đồng ý. Chúng tôi cũng đâu thể ép buộc cậu ấy, vì cậu ấy không muốn tham gia cuộc thi này mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!