Chương 39: Con gái tới từ sao hỏa, con trai tới từ sao kim

"Tiền Duy, chiêu của em quả là linh nghiệm!" Từ sáng sớm, Mạc Đào đã không chờ được mà nhắn ngay một tin mừng cho cô, "Cuối tuần vừa rồi anh mời chị gái hàng xóm đi xem phim kinh dị, ban đầu cô ấy ra vẻ tiền bối kiêu ngạo trước mặt anh, cuối cùng phim vừa chiếu được một phút đã bị đánh về nguyên hình, suýt chút nữa nhào vào lòng anh khóc thét lên. Sau đó anh đã mua cho cô ấy một chiếc vòng tay theo gợi ý hôm qua của em, sau khi biết chuyện mặc dù ngoài miệng cô ấy nói anh xài tiền bậy bạ, nhưng trông cô ấy rất vui vẻ, còn đeo lên tay luôn!"

"Tiền Duy em mà đã ra tay, thì sao mà bại được, ha ha ha ha ha, em đã nói anh cứ tin em đi, nhất định anh sẽ theo đuổi được chị gái hàng xóm mà."

Cuối tuần trước khi hẹn hò với Lục Tuân về, cô đã nhận được sự cầu cứu của Mạc Đào, hôm ấy là ngày đầu tiên anh và chị gái hàng xóm chính thức hẹn hò, Mạc Đào muốn tặng cô ấy một món quà, Tiền Duy cũng mau chóng đề xuất anh nên tặng vòng tay, không phải sao, vừa rồi đã nhận được tin mừng từ anh.

Trong lòng Tiền Duy vui mừng khấp khởi, cũng tương tự thế, bên phía Mạc Đào có tác dụng, thì bên Lục Tuân tuyệt đối sẽ không có vấn đề.

Đáng tiếc người tính không bằng trời tính, đương lúc Tiền Duy dương dương đắc ý về khả năng quân sự của mình, Lục Tuân chợt tìm đến cô.

"Vòng tay cậu ấy không nhận."

"Hả? ? ?"

"Vì cậu ấy bảo vòng tay đắt quá, cậu ấy không thể nhận một món quà đắt tiền như vậy."

Tiền Duy chẳng hiểu gì cả: "Không thể nào ." Chuyện kiếp trước cô còn nhớ rất rõ ràng, khi Mạc Tử Tâm chưa chấp nhận lời hẹn hò của Tiền Xuyên, thằng nhóc này đã hào phóng mua tặng cô nàng một hộp đồ trang điểm hơn ba ngàn tệ, cũng chẳng thấy Mạc Tử Tâm lấy lý do "quá đắt " để từ chối mà? ? ? Sao đến lượt Lục Tuân lại từ chối một chiếc vòng còn chưa đến hai ngàn tệ? ? ?

"Tóm lại là cô ấy không nhận." Lục Tuân mím môi, vẻ mặt không vui.

Sau chuyện hẹn hò xem phim, thì tặng quà cũng Waterloo [1] nữa, Tiền Duy chỉ cần nghĩ thôi cũng có thể cảm nhận được nỗi bi thương trong lòng anh… Đây quả thực là "Ta trao tâm cho trăng sáng, cớ sao trăng lại chiếu xuống mương" [2] mà!

[1] Waterloo là một trong những trận đánh nổi tiểng nhất và cũng là dấu chấm hết cho cuộc chiến tranh Napoléon. Thất bại ở trận đánh này đã đặt dấu chấm hết cho ngôi vị Hoàng đế Pháp của Napoléon và Vương triều Một trăm ngày của ông.

[2] Minh nguyệt chiếu câu cừ [] được trích từ câu thơ "Ngã bổn tương tâm hướng minh nguyệt, nề hà minh nguyệt chiếu câu cừ" [, ] dịch nghĩa ta đem tâm hướng về trăng sáng, nhưng trăng sáng lại chiếu xuống mương, ý nói tâm tình trao đi mà không được hồi đáp.

"Cho cậu."

Tiền Duy còn đang tiếc hận hộ Lục Tuân, thì anh bỗng lên tiếng rồi vươn một chiếc hộp nhỏ về phía mình, Tiền Duy vô ý thức nhận lấy, cúi đầu nhìn một cái, mới phát hiện đây là chiếc vòng tay cuối tuần vừa rồi mình và Lục Tuân đã đi mua.

Mặc dù quả thực cô cũng rất thích chiếc vòng tay này, nhưng nếu cứ nhận như thế, có vẻ như không ổn lắm.

"Thứ này đắt quá, tôi không thể nhận được!" Tiền Duy thành khẩn nói, "Tôi cũng có lòng tự trọng mà, vô công bất thụ lộc!"

Lục Tuân nghe xong liền cười ha ha : "Vậy khi cậu bảo tôi cho cậu nhìn bài ké trong kỳ thi thì lòng tự trọng của cậu lúc ấy đi đâu rồi?"

"…"

"Dù sao cũng cho cậu đấy, cậu không thích thì cứ vứt đi." Lục Tuân nói xong thì đút hai tay vào túi quần, ra vẻ "Một khi đã tặng sẽ không nhận lại" sau đó cứ thế mà bỏ đi .

Tiền Duy nhìn chiếc vòng trên tay lại ngẩng lên nhìn theo bóng lưng Lục Tuân, quả thực trợn mắt há mồm.

Lục Tuân ơi Lục Tuân, lúc Mạc Tử Tâm từ chối, sao cậu không cương quyết đến cùng như bây giờ? Không chừng Mạc Tử Tâm người ta cũng chỉ ra vẻ từ chối thôi, nếu cậu kiên trì thêm chút nữa, không chừng người ta đã nhận rồi! Mà nếu như người ta không nhận, cậu cứ tỏ vẻ "nếu cậu không nhận tôi sẽ vứt đi" , thì có ai dám từ chối nữa không ?!

Trong lòng Tiền Duy chỉ muốn gào thét, Lục Tuân ơi, cậu hoàn toàn có thể thể hiện được một phần mười vẻ bá đạo trước mặt Mạc Tử Tâm, thì cũng không đến nỗi tặng quà cũng gặp Waterloo đâu. Chẳng lẽ đối với tôi thì có thể dùng cường quyền ác bá để áp đặt, nhưng lại chẳng dám hung dữ với Mạc Tử Tâm à? ! Tiền Duy nghĩ thầm, đúng là đồ đáng ghét!

***

Chắc hẳn trận đầu ra quân đã thất bại nên Lục Tuân cuối cùng đã bắt đầu hoảng hốt , hai ba ngày hôm nay Tiền Duy phát hiện, số lần anh hẹn mình thương lượng chiến thuật lại càng ngày càng nhiều hơn.

Khi cô đang cùng Mạc Đào ngồi trong quán café thương lượng cách theo đuổi chị gái hàng xóm của Mạc Đào, thì lại bị Lục Tuân gọi tới làm phiền.

"Chúng ta gặp nhau sau một tiếng nữa được không? Hiện giờ tôi đang có chút việc."

Lần này Lục Tuân có vẻ khá hiểu chuyện, anh đáp ngắn gọn: "Ừm, được."

Tiền Duy đang chuẩn bị tắt điện thoại, thì đúng lúc nhân viên phục vụ trong quán đi tới bàn cô và Mạc Đào: "Hai vị muốn gọi đồ gì ạ?"

"Cho tôi một tách Latte nóng." Mạc Đào nhìn Tiền Duy, "Em muốn uống gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!