Cuối tuần đó, hiếm lắm Tiền Duy mới có dịp được cuộn mình trong chăn đọc truyện, vậy mà lại phải bò dậy chuẩn bị đi ra ngoài.
Lưu Thi Vận còn đang chơi mạt chược online, quay qua liếc cô một cái: "Lát nữa về mua giúp tao một hộp cơm tối nhé !"
"Tối nay tao không ăn cơm ở trường đâu." Tiền Duy giải thích, "Tao có hẹn xem phim ở rạp chiếu phim Quang Minh rồi."
Lưu Thi Vận buông máy tính ra, mặt hóng hớt: "Ơ, mày đi hẹn hò đấy à?" Cô quan sát Tiền Duy một lượt, khẽ nhíu mày, "Nhưng sao đi hẹn hò mà mày lại ăn mặc như thế này, cái áo khoác thì đen xì như quạ ấy, xấu quá đi mất! Đừng nói con trai, tao mà thấy thì cũng đi về luôn khỏi hẹn hò! Mau đi thay bộ khác đi! Có muốn tao tham mưu cho mày chút không?"
"Không cần! Mặc thế này là được rồi!" Tiền Duy đưa mắt nhìn đồng hồ trên tay, mau chóng quơ lấy chiếc túi xách rồi đi ngay.
Cô và Lục Tuân hẹn nhau bốn giờ gặp mặt trước cổng rạp chiếu phim Quang Minh, rạp chiếu phim này cách đại học A một con phố, mặc dù Tiền Duy hấp tấp chạy vội tới, nhưng kỳ thật cô căn thời gian khá chuẩn, khi đến trước cửa rạp chiếu phim cũng mới ba giờ bốn mươi lăm phút.
Dù cô đến sớm mười lăm phút nhưng cũng đã thấy Lục Tuân đứng chờ ở cửa từ bao giờ.
Trong công việc, Lục Tuân, hẹn gặp khách hàng lúc tám giờ thì tuyệt đối sẽ đến đúng tám giờ, đến sớm một phút cũng không, bởi theo cách nói của anh, phí một giờ tư vấn lên tới 5000 tệ, tính bình quân ra mỗi phút của anh giá trị 83.3333333 tệ
Mà với một người vốn tôn thờ kim chỉ nam "Thời gian là vàng là bạc" mà nói, thời gian cũng chính là tiền, vì Mạc Tử Tâm, anh lại có thể đến sớm, thậm chí còn chờ người ta đến nữa, Tiền Duy không khỏi không cảm khái, đây quả nhiên chính là sức mạnh của tình yêu mà!
"Cậu đợi lâu rồi hả?"
Gương mặt Lục Tuân có vẻ hơi xấu hổ khi bị người ta nói trúng tim đen, nhưng anh vẫn ra vẻ mạnh mồm nhằm lấy lại chút danh dự: "Đâu có, tôi cũng vừa mới đến thôi."
Cắt, cậu định lừa ai thế, Tiền Duy thầm nghĩ, từ lúc ở đường bên kia tôi đã thấy cậu đứng đây rõ lâu rồi nhé, với gương mặt thu ong hút bướm kia của cậu, ậu đứng đâu cũng cứ như hạc giữa bầy gà vậy thôi.
Tiền Duy mắt sắc liếc một cái là nhận ra ngay trong tay Lục Tuân đang cầm một túi đồ ăn vặt, liếc vào trong cái túi đó, cô lập tức có cảm giác được an ủi. Đúng là chẳng dễ dàng gì mà, EQ kịch sàn Lục Tuân cuối cùng cũng biết mua đồ ăn vặt chuẩn bị cho buổi hẹn xem phim với con gái cơ đấy.
Lần này Lục Tuân hiển nhiên rất chu đáo, anh không chỉ chuẩn bị đồ ăn , mà ngay cả đồ uống cũng mua sẵn cả rồi. Tiền Duy nhìn túi trong tay anh là nhận ra ngay. Trà sữa Molly, đây là một thương hiệu khá nổi tiếng vì trà sữa ở đây được pha bằng sữa bò nguyên chất chứ không phải sữa đã qua sơ chế, vị sữa thơm mát thuần khiết. Quán trà sữa này có thể nói là khá có tiếng ở xung quanh đây, có một thời gian dài đám sinh viên còn phát sốt lên vì nó, Tiền Duy nhớ rất rõ, mỗi lần cô đi ngang qua quán, đều có thể nhìn thấy những hàng dài người nối đuôi nhau vào mua trà sữa, mỗi lần muốn mua thì phải chờ ít nhất nửa tiếng , tên nhóc Lục Tuân này ngoài miệng vừa nói mới đến, nhưng từ túi trà sữa trên tay đã sớm tiết lộ hành tung của anh, ít nhất anh đã đứng đây chờ nửa tiếng rồi.
Ha ha, quả nhiên tình yêu đúng là điều kỳ diệu, nó có thể biến một người vốn tính toán chi li như Lục Tuân cũng trở thành một người tinh tế gần gũi đến thế!
Đáng tiếc Tiền Duy còn chưa kịp ca tụng tình yêu cao đẹp, cô vừa nhìn vào túi chợt phát hiện… Mẹ nó! Lục Tuân quả nhiên là Chu địa chủ! Trà sữa khó mua đến thế, anh cũng chỉ mua hai cốc! Một cốc anh đang cầm trên tay còn thừa một cộc trong túi!
Không cần phải nói nữa, Tiền Duy cũng biết, ly trà sữa kia nhất định là mua cho Mạc Tử Tâm .
Chẳng lẽ bóng đèn như mình, ngay cả một cốc trà sữa cũng không có sao! Chẳng lẽ ngoại trừ Mạc Tử Tâm, những người khác trong mắt Lục Tuân đều không phải là người sao ? Thật bực mình mà!
Khi Tiền Duy vẫn còn đang tức giận thì Lục Tuân lại bắt đầu quay ra bắt bẻ cô.
Anh chỉ chỉ chiếc áo khoác đen xì của cô mà nhíu mày hỏi: "Sao cậu mặc cái áo này đi làm gì?"
Xem kìa! Còn ngứa mắt cái áo này của cô nữa! Chẳng lẽ làm bóng đèn cũng cần phải chân thiện mỹ hay sao? !!
Tiền Duy cứng cổ cãi: "Đây chẳng phải do cậu mua cho tôi à? Hôm ấy cậu nói nó hợp với tôi lắm mà?"
Lục Tuân nghẹn họng trân trối: "Nhưng cậu cũng đâu cần mặc thường xuyên như thế!"
"Cậu mua cho tôi, tôi cảm thấy tự hào khi mặc nó! Cảm thấy đây chính là sự thừa nhận của cậu với tôi!" Tiền Duy lắc lắc đầu, "Tôi trân trọng món đồ cậu mua cho tôi như thế, chẳng lẽ không tốt sao? Hay là chính cậu cũng cảm thấy cái áo khoác này xấu quá?"
Lần này thì Lục Tuân chẳng thể nói được lời nào.
Cách bốn giờ chỉ còn năm phút nữa, phim bắt đầu lúc bốn giờ mười, Tiền Duy quay ra nhìn xung quanh: "Mạc Tử Tâm đâu, sao cậu ấy còn chưa tới? Không biết có chuyện gì không mà đến muộn thế?" Tiền Duy nhịn không được khẽ càu nhàu, "Biết thế tôi rủ cậu ấy đi cùng luôn cho xong." Cô nhìn thoáng qua Lục Tuân, "Ai bảo cậu nói cái gì mà Mạc Tử Tâm muốn đến một mình, bảo tôi không tới rủ cậu ấy, cậu xem đi, lần này thì hay rồi, ngộ nhỡ có chuyện gì đột xuất thì sao, sắp đến giờ kiểm vé vào rạp chiếu phim rồi, sao chờ được nữa!"
So với Tiền Duy, Lục Tuân lại có vẻ rất bình tĩnh, chắc hẳn anh cảm thấy rất tự tin về việc Mạc Tử Tâm nhất định sẽ tới.
Đáng tiếc chuyện gì tới cũng phải tới, bốn giờ năm phút, mặc kệ Tiền Duy mong mỏi và trông ngóng cỡ nào , Mạc Tử Tâm vẫn không xuất hiện.
Tiền Duy gấp đến độ đi loanh quanh: "Để tôi gọi điện cho cậu ấy xem sao."
Cuối cùng tên nhóc Lục Tuân này lại chủ động, anh nhanh chóng ngăn cản Tiền Duy: "Để tôi gọi cho."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!