Kỳ thực Lục Tuân ôm Tiền Duy cũng không lâu lắm, nhưng cô lại có cảm giác thời gian như dừng lại, cứ như đã trôi qua một thế kỷ, chẳng biết vì sao khi nằm trọn trong vòng tay anh cảm nhận được hơi thở của anh khiến Tiền Duy bỗng cảm thấy không thể thở nổi.
May mà khi mặt cô đang đỏ bừng cảm thấy mình sắp tắt thở thì Lục Tuân đã buông cô ra, ánh mắt nhìn cô đầy hung dữ, giọng điệu cũng không dịu dàng chút nào: "Cậu bị ngốc à ? Sao thấy bóng bay tới mà không tránh?"
"Tôi.. Tôi…"
Tiền Duy lắp bắp đang định giải thích, Lục Tuân liền cắt ngang lời cô.
"Được rồi, không phải lỗi của cậu." Anh cảnh cáo trừng mắt lườm Tiền Duy một cái, "Mau đứng sang bên đã."
Nói xong, anh liền nhặt quả bóng rổ lên, đi về phía Triệu Bằng, mặc dù vừa rồi Tiền Duy cảm thấy Lục Tuân rất hung dữ, nhưng so với anh của lúc này, thì vừa nãy cũng được gọi là dịu dàng lắm rồi.
Giờ phút này mặt mũi Lục Tuân đằng đằng sát khí, nhưng gương mặt kia vẫn cứ đẹp trai chết người, rất có khí thế của một bậc đế vương thơi xưa gặp thần giết thần gặp phật giết phật.
"Thua bóng rồi nên định đánh lén phía sau khoe khoang đấy à?" Mặc dù đang hừng hực khí thế ngút trời, nhưng giọng anh lại cực kỳ bình tĩnh , "Mấy người là đàn ông mà chỉ làm được thế thôi à? Bắt nạt nữ sinh, lại còn lén lút ném bóng sau lưng, sao không ném đàn ông chúng tôi đây này."
Lục Tuân 28 tuổi trước nay lên toà án lúc nào cũng khí thế ngút trời khiến đối phương chẳng hề có sức chống đỡ, mà Lục Tuân của tuổi 19 thì ánh mắt đầy sát khi, giữa hai hàng lông mày cũng đã có sự uy nghi khiến người ta không dám cãi lời.
Đứng ở góc độ trung lập khách quan mà nói, Tiền Duy cũng chẳng thể phủ nhận, giờ khắc này Lục Tuân quả là đẹp trai chết người .
Ngay lúc Tiền Duy đang suy nghĩ linh tinh, cô chợt thấy Lục Tuân chỉ vào cô, điệu bộ gay gắt.
"Đừng tưởng rằng bắt nạt nữ sinh là hay lắm. Mấy người nhớ cho kỹ, bắt nạt cậu ấy thì không được."
Con trai thời đại học, quan trọng nhất là sự vẻ vang của tập thể, cùng là sinh viên của đại học A, tuyệt đối không thể để bạn học cùng trường của mình bị người ngoài bắt nạt, Lục Tuân vừa ra mặt lên tiếng, những thành viên còn lại của đội bóng rổ cũng nhao nhao tỏ thái độ.
"Tuyệt đối không cho phép mấy người bắt nạt sinh viên trường chúng ta!"
Tiền Xuyên cũng gồng tay lên đáp lễ: "Dám bắt nạt Tiền Duy, có muốn ăn một đấm của tao không?"
Trong lúc nhất thời, mọi người vô cùng đoàn kết chắn trước mặt Tiền Duy bảo vệ cô, trong cuộc đời Tiền Duy đây là lần đầu tiên cô được hưởng thụ chế độ đãi ngộ VVIP nhiều người bảo vệ thế này.
Triệu Bằng khiếp hãi với khí thế của đội bóng, cũng bắt đầu sợ bóng sợ gió rồi, nhưng hắn cậy mạnh, vẫn muốn níu lấy chút sĩ diện nên nhìn anh đầy vẻ khiêu khích.
Tiền Duy kéo tay áo Lục Tuân: "Được rồi được rồi, không đáng đâu." Lục Tuân mặc dù nhìn có vẻ nhã nhặn, nhưng Tiền Duy biết, tên nhóc này lúc điên lên chỉ sợ còn hung dữ hơn đám người Triệu Bằng nữa kìa, bây giờ hai phe đang giằng co, Tiền Duy không hi vọng mọi chuyện sẽ chuyển hướng theo chiều xấu đi.
Mạc Tử Tâm hiển nhiên cũng rất hiểu đạo lý lấy việc đại cục làm trọng, cô cũng nhìn Lục Tuân, nói khẽ: "Lục Tuân, đừng chấp nhặt với bọn họ ." Cô rất thông minh tìm cho anh một cái thang xuống, "Lát nữa cậu còn có hẹn với giáo sư Trương về đề tài nghiên cứu khoa học đó, đừng tới muộn."
Nhưng Lục Tuân chẳng thèm để ý đến ý tốt của Mạc Tử Tâm, anh quay đầu sang nhìn Tiền Duy một cái: "Không đáng cái gì? Nếu không phải nhờ tôi, quả bóng vừa rồi đã đập trúng cậu rồi." Lục Tuân nói xong, cũng không nhiều lời thêm nữa, anh đập quả bóng một cái, sau đó ném về phía Triệu Bằng, cú ném này nhìn thì có vẻ tùy tiện, nhưng bóng lại đáp chính xác vào chân trái của Triệu Bằng, chẳng lệch một phân nào.
Quả nhiên Lục Tuân đã dùng hết sức, quả bóng này bay nhanh đến mức Tiền Duy chỉ thấy nó vừa đập trúng chân Triệu Bằng đã mau chóng bật ngược lại theo hình vòng cung, Tiền Duy ngẩng đầu thì chợt nhận ra Triệu Bằng đang cố gắng nhịn đau. Dựa theo hiểu biết của Tiền Duy về Lục Tuân, tên nhóc này tám phần cố tình đập bóng trúng ngón chân Triệu Bằng, tay đứt ruột xót, chân cũng như vậy, ngón chân chịu một lực bóng mạnh như thế, có đôi khi còn đau hơn là ăn một đấm vào mặt. Trong từ điển của Lục Tuân, chưa từng có hai chữ "Nén giận".
Có lẽ là không ngờ Lục Tuân lại ngang tàng như thế, đám người Triệu Bằng đành phải nhẫn nhịn.
"Chúng ta đi!" Mặc dù rất đau, Triệu Bằng vẫn cố giữ mặt mũi, vung tay lên, gã ra hiệu cho đám đàn em đi theo mình, điệu bộ thì vẫn như "lão đại giang hồ", nhưng Tiền Duy luôn cảm thấy, trong dáng đi tập tễnh kia vẫn cố làm ra vẻ mạnh mẽ không muốn người nào biết…
Triệu Bằng vừa đi, Lục Tuân liền quay đầu lại, anh lườm Tiền Duy một cái, sau đó lại đưa mắt nhìn Mạc Đào, có lẽ là vô duyên vô cớ chịu một bóng thay Tiền Duy nên trong lòng khá khó chịu, anh nhìn Mạc Đào cũng chẳng mấy thân thiện.
"Cậu ấy là bạn gái anh, anh không biết bảo vệ à? Còn cần người khác bảo vệ hộ?" Giọng anh đầy vẻ khiêu khích, biểu cảm khó chịu, nói xong, Lục Tuân lại nhìn Mạc Đào một cái, trong mắt không hề che giấu sự khinh thường, anh hừ lạnh một tiếng, lại nhìn lướt qua Tiền Duy.
Mạc Đào hiển nhiên tức điên lên, anh nói ngay: "Cậu đừng hòng ly gián tình cảm của tôi và Tiền Duy, dù sao mặc kệ cậu có nói thế nào, tôi và Tiền Duy lúc nào cũng tình bền như vàng !"
Đúng lúc này lại có mấy thành viên đội bóng gọi tên Lục Tuân, vậy nên anh đen mặt hung dữ liếc Tiền Duy và Mạc Đào một cái, không nói tiếng nào rồi bỏ đi.
Mạc Tử Tâm cắn môi một cái, cuối cùng cầm chiếc khăn lông rồi chạy theo sau Lục Tuân bỏ đi.
Cũng như Tiền Xuyên, xem ra Lục Tuân cũng tưởng Mạc Đào là bạn trai của cô. Mạc Đào vẫn đang trợn mắt hốc mồm vì ngạc nhiên, anh nhìn theo bóng lưng Lục Tuân rồi lại quay sang nhìn Tiền Duy: "Cậu ta bị làm sao thế? Anh cũng đang định cản bóng đấy chứ, nhưng trời sinh anh tế bào vận động kém, năng lực phản xạ chậm, anh biết phải làm sao, anh cũng bất lực mà!
Cậu ta cứ tưởng anh không muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân ấy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!