"Câu đầu tiên, Lục Tuân thắng!" Lưu Thi Vận hiển nhiên tiếc thay cho Tiền Duy, "Sau đây là câu tiếp theo của chúng ta, hai người sẽ vào vai là một đôi vợ chồng bằng mặt nhưng không bằng lòng, cả hai đều có đối tượng ngoại tình của mình, đồng thời đều đang có tình cảm mặn nồng với đối tượng ngoại tình đó, hiện tại hai người muốn ly hôn, nhưng đối phương rất khó đối phó, vậy hai người sẽ tìm cách nào để chứng minh đối phương mới là người sai?"
"Câu hỏi thứ ba, hai người là một đôi vợ chồng đang tranh đoạt quyền nuôi dưỡng con cái, xin hỏi hai người sẽ làm gì để lấy được quyền nuôi dưỡng con?"
"Câu hỏi thứ tư, hai người là anh em đang tranh nhau quyền thừa kế tài sản, xin hỏi hai người sẽ làm gì để đối phương nhận được số tài sản thừa kế là thấp nhất."
"Câu hỏi thứ năm, Tiền Duy là nhân viên sắp bị đuổi việc, Lục Tuân là giám đốc nhân sự của công ty, xin hỏi hai người sẽ thế nào để hòa giải hoặc tranh thủ lợi ích lớn nhất cho mình, nói cách khác, Tiền Duy làm thế nào để lấy được số tiền đền bù là lớn nhất, Lục Tuân làm thế nào để mất ít chi phí ít nhất mà vẫn đuổi được Tiền Duy?"
…
Tiền Duy nghĩ thầm, những câu hỏi này của Lưu Thi Vận quả thực chỉ có cô mới nghĩ ra được, câu nào câu nấy như đi trộm gà vậy, chỉ muốn biết làm thế nào để lợi dụng được lỗ hổng của pháp luật, cứ như tên lừa gạt chuyên nghiệp, thế này có được không? Hơ! Mấy câu này có hợp pháp không? !
Nhưng những câu hỏi hoàn toàn mới lạ này lại rất được mọi người hoan nghênh, hoặc cũng có thể nói chỉ cần có Lục Tuân tham gia, bất luận thi cái gì cũng được mọi người đón chờ và ủng hộ.
Ban đầu Tiền Duy rất tự tin rằng mình có thể dùng toàn bộ kinh nghiệm hành nghề luật sư kiếp trước để đánh bại Lục Tuân dễ dàng, kết quả là bị tát cho không trượt phát nào, trong mười câu hỏi thì đến chín câu toàn là cô cướp lượt đòi trả lời trước, nhưng cuối cùng người thắng vẫn là Lục Tuân, bất luận bản thân có đưa ra những kế sách xảo trá cỡ nào, thì anh luôn có thể dễ dàng đưa ra những biện pháp còn xảo trá hơn cô để phản đòn.
Có lẽ trên thế giới này luôn có một loại người, bọn họ ưu tú đến mức khiến cho người ta cảm thấy cho dù bạn có cố gắng đến đâu cũng chẳng vượt qua được họ, hai người họ cách nhau chín năm nhưng lúc này khi đối mặt với Lục Tuân, Tiền Duy vẫn không có bất cứ phần thắng nào, anh quả thực là luật sư trời sinh.
"Và đây là câu hỏi tình huống cuối cùng, Tiền Duy sẽ vào vai là nữ sinh viên khoa luật đang theo đuổi Lục Tuân, bạn cần liệt kê những ưu điểm của nữ sinh khoa luật để thuyết phục Lục Tuân, còn Lục Tuân vì từ chối Tiền Duy, cần liệt kê ra những điểm xấu của nữ sinh trường luật." Lưu Thi Vận vừa nói vừa cười, "Đây là câu cuối cùng rồi, chúng ta thư giãn một chút đi, không thi những kiến thức chuyên ngành khiến người ta đau đầu nữa.
Tuy nhiên đây là câu cuối cùng của cuộc thi nên chúng tôi muốn hai người phải nhập vai thật hoàn hảo, mỗi người phải thể hiện đúng nhân vật của mình, Tiền Duy bạn nhất định phải thuyết phục được Lục Tuân chấp nhận lời tỏ tình của mình mới được coi là chiến thắng, còn Lục Tuân bạn nhất định phải khiếnTiền Duy hết hi vọng một cách khâm phục khẩu phục mới được coi là thắng."
Đây không phải câu hỏi về kiến thức chuyên ngành, nhưng lại chẳng hề dễ dàng chút nào ? ! Với câu hỏi này bảo Tiền Duy phải trả lời thế nào đây? Quả thực là xấu hổ quá đi mất, bảo cô phải tự tâng bốc mình với Lục Tuân trước mặt hàng trăm người thế này, quả là… Hơn nữa tại sao lại là cô theo đuổi Lục Tuân, chứ không phải Lục Tuân theo đuổi cô? Lưu Thi Vận đồ con lợn này, mày có đúng là bạn tao không thế? Bạn kiểu này cô không cần nữa có được không ?!
Mười câu đã thua hết chín câu, còn một câu này nữa bất luận Tiền Duy có cố gắng cứu vãn thì cũng đã thua rồi, cho nên cô quyết định nằm vật xuống chịu thua, không nên trả lời câu hỏi này làm gì. Trong lòng cô đã thầm tính toán, trước tiên cứ để Lục Tuân trả lời trước, cậu ta trả lời xong thì cô sẽ tước vũ khí đầu hàng chủ động vẫy cờ trắng nhận thua, làm thế thì cô sẽ chẳng cần xấu hổ tâng bốc mình để thuyết phục Lục Tuân nữa.
Nhưng Lục Tuân chỉ cười một cái, dịu dàng nhìn Tiền Duy: "Lady first."
"…" Cậu ta nhất định muốn cô xấu mặt sao? ? ?
Tiền Duy uể oải nói: "Lục Tuân, vì học luật nên bình thường mình phải thi rất nhiều, vì thế sẽ không có thời gian lải nhải bám dính lấy cậu, hơn nữa cũng sẽ không hỏi cậu mấy câu thiếu dinh dưỡng như kiểu bạn gái và mẹ rơi xuống nước cậu sẽ cứu ai trước, bởi vì tôi biết, cậu phải có trách nhiệm và nghĩa vụ cứu mẹ mình trước, không cứu bà là phạm pháp, vì thế tôi có thể xử lý tốt vấn đề mẹ chồng nàng dâu tương lai… Cậu suy nghĩ xem có thể chấp nhận lời tỏ tình của tôi không…"
Lục Tuân nhíu mày: "Tôi còn chưa chấp nhận cậu, mà cậu đã nghĩ đến chuyện mẹ chồng nàng dâu rồi sao?"
"…" Tiền Duy ngẫm nghĩ, quả nhiên đây mới là bộ mặt thật của Lục Tuân, một ngày không độc mồm thì không phải là anh, cô đã chuẩn bị tâm lý hết rồi, Lục Tuân nhất định sẽ nói hàng tá những lời chế nhạo "màn tỏ tình" của cô.
"Được thôi."
Cả hội trường bắt đầu rộ lên, Tiền Duy ngẩn người nhìn về phía Lục Tuân, cô còn tưởng rằng mình vừa nghe nhầm.
Lục Tuân đứng đó với bộ mặt lạnh như băng nhưng vô cùng tuấn tú, anh liếc mắt nhìn Tiền Duy: "Tôi đồng ý."
Tiền Duy: ? ? ?
Lục Tuân cười mỉm: "Câu này tôi nhận thua."
Trong nháy mắt tim Tiền Duy cứ đập loạn nhịp, đôi mắt màu đá obsidian kia đang nhìn thẳng vào cô, sau đó anh mở miệng chấp nhận lời tỏ tình của cô. Cho dù biết đây chỉ là tình huống mô phỏng nhưng Tiền Duy vẫn cảm thấy bối rối.
Trong khi Tiền Duy đang suy nghĩ lung tung, cô lại nghe thấy Lục Tuân thản nhiên nói thêm một câu bổ sung: "Nữ sinh trường luật ai cũng tốt, tôi không có lý do gì để từ chối."
Tiếng vỗ tay lập tức vang lên như sấm dậy, có thể nhận ra Lục Tuân vừa nói xong câu đó thì toàn bộ nữ sinh học viện luật trong hội trường đều trở nên điên cuồng cùng kích động.
Được rồi, Tiền Duy nghĩ thầm, quả nhiên tên nhóc Lục Tuân này miệng lưỡi cũng không phải dạng vừa đâu, trong một cuộc thi quy mô cấp trường, ngoại trừ thể hiện tài năng bản thân, lại còn có thể ngang nhiên lấy lòng nữ sinh viên khoa luật dễ như trở bàn tay thế này, đúng là một mũi tên trúng hai con chim. Tuy rằng lúc này nhìn thế nào cũng thấy anh khá tinh tế, nhưng sao khi đối mặt với Mạc Tử Tâm, Lục Tuân lại như khối gỗ lầm lì bất động?
Chẳng lẽ đây chính là kiểu lo lắng bồi hồi trước người mình thích trong truyền thuyết, càng muốn quan tâm đến người ta, thì lại càng không thể hiện được tình cảm thật của bản thân, vốn là người thành thục nhưng trước mặt người mình thích tay chân lại bắt đầu luống cuống chật vật ?
Trong tiếng vỗ tay không ngớt, Tiền Duy nhìn lướt qua Mạc Tử Tâm ngồi bên dưới sân khấu, hai gò má cô ửng đỏ, mặc dù đã cố gắng không kích động vỗ tay to như mọi người nhưng dáng vẻ vừa xấu hổ lại e sợ cùng ánh mắt vui sướng kia đã tiết lộ tâm sự của cô. Câu trả lời này của Lục Tuân hiển nhiên cũng làm cô động lòng. Ngẫm lại cũng đúng, một người EQ kịch sàn như Lục Tuân, lại nói những lời như kiểu tỏ tình trước mặt mọi người thế này, thử hỏi có nữ sinh nào có thể thờ ơ được?
Đến ngay cả Tiền Duy cũng bất chợt cảm thấy rung động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!