Dù là người vốn bình tĩnh hiền hòa nhưng lúc này rốt cục Lý Sùng Văn cũng phát cáu, gương mặt của anh đỏ ửng bất bình thường, đôi mắt xưa nay vốn tĩnh lặng giờ phút này tựa như ngọn lửa đỏ rực đang bốc cháy: "Tôi không nợ tiền ông, xin ông đừng tới quấy rối tôi!"
"Vậy mày báo cảnh sát đi, mày xem cảnh sát có thèm quản vụ này không ?"
Gã đàn ông trung niên kia hiển nhiên là kẻ sành sỏi , gã biết cảnh sát tới cũng chỉ tiến hành hòa giải với kiểu tranh chấp cá nhân nhỏ nhặt này, gã ta chỉ muốn làm khó Lý Sùng Văn, không cho Lý Sùng Văn thoát, thái độ có thể nói là cố tình chơi xấu.
Tiền Duy liếc mắt nhìn Tiền Xuyên rồi nói một câu: "Bạn học của chị, qua giúp chút đi."
Tiền Xuyên ngẩn người, sau đó gật gật đầu đồng ý.
"Ông muốn tự ra ngoài hay để tôi gô cổ ông tới đồn công an?"
Nam sinh khoa thể dục không phải chỉ có mỗi cái mã cho đẹp, Tiền Xuyên cao 1m 85, vai rộng chân dài, hơn nữa còn đang là thanh niên trẻ tuổi tinh thần phơi phới, chỉ cần đứng đó thôi đã thấy tràn ngập khí thế rồi, anh vừa đi tới gia nhập cuộc chiến, gã đàn ông trung niên hèn mọn kia quả nhiên trở nên yếu thế hơn hẳn.
Nhưng dù có yếu thế thì cái kiểu phách lối ngang tàng ấy vẫn không thay đổi, gã dướn cổ lên gào: "Người anh em cậu đừng nghĩ là mình đang trừ gian diệt ác." Gã chỉ chỉ vào Lý Sùng Văn, "Cậu hỏi nó xem, vì sao ngày nào tôi cũng tới đây gây chuyện, còn không phải vì nó nợ tiền tôi không chịu trả, tôi cùng đường hết cách nên phải đành tới đây đòi nó!"
Lý Sùng Văn nắm chặt tay thành nắm đấm: "Tôi nói lại lần nữa, tôi không nợ tiền ông !"
"Đúng rồi! Nợ tiền tao là ông già mày, nhưng cha nợ con trả là đạo lý hiển nhiên ! Ông già nhà mày trốn nợ, tao không thể tới tìm mày đòi tiền à?"
"Ai vay thì ông tìm người đó mà đòi!"
"Mọi người mau đến xem sinh viên đại học nổi tiếng bắt nạt người khác kìa!" Gã đàn ông trung niên thấy chẳng làm gì được Lý Sùng Văn, thì bắt đầu gào mồm khuấy động mọi người xung quanh, có ý muốn dùng đám đông bức ép Lý Sùng Văn theo sự điều khiển của gã.
Mọi người xung quanh cũng tới vây xem, đây chính là điều mà Lý Sùng Văn không muốn nhất, đúng như suy đoán của Tiền Duy, vừa rồi Lý Sùng Văn còn bình tĩnh ra mặt, giờ mặt lại đỏ lên vì tiếng gào thét của gã đàn ông kia, nhưng những lời đối phương vừa nói là thật, bởi vậy anh đành nhẫn nhịn đứng đó, hứng chịu ánh nhìn dò xét từ bốn phương tám hướng của những người xung quanh.
"Con và cha là hai cá thể khác biệt, trong luật pháp nước ta chưa từng có bộ luật nào quy định cha nợ con trả, nếu ông cảm thấy cậu ấy nợ tiền ông không trả, ông hoàn toàn có thể kiện lên tòa án!" Tiền Duy cũng đứng lên, "Ông đã có đủ bằng chứng chứng cứ, thì hãy dùng pháp luật bảo vệ bản thân đi, ông xem ông có cần em trai tôi đưa ông tới đồn công an hay tòa án không?"
"Liên…. quan quái gì đến mấy người?"
"Thật xin lỗi, vị này là bạn của tôi, tôi không thể nhìn ông bắt nạt cậu ấy được, nếu ông cứ muốn tiếp tục, thì hãy qua cửa của em trai tôi trước đã." Tiền Duy nói xong, vỗ vỗ vai Tiền Xuyên, "Đúng rồi, gọi mấy người bạn khoa thể dục của em đến luôn đi, mấy cậu mà cơ bắp cuồn cuộn ấy, chẳng phải còn có người chơi Thái Quyền sao? Người ấy nhất định phải gọi tới nhé."
"Không thành vấn đề." Tiền Xuyên vừa nói vừa lôi điện thoại ra chuẩn bị gọi điện.
Gã đàn ông trung niên kia cũng biết thời biết thế, gã cảm thấy không ổn lắm, thì không dám ở lại dây dưa nữa, sau khi mắng mấy câu thô tục cho bõ tức, thì mặt mũi xám xịt phẫn uất mà rời đi .
Sau khi gã bỏ đi, nhà hàng rốt cục cũng khôi phục về vẻ yên bình vốn có của nó, mọi người cũng bắt đầu tiếp tục dùng cơm, không ai chú ý tới Lý Sùng Văn nữa, Lý Sùng Văn dường như cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, anh cúi người, bắt đầu thu dọn đống đồ ăn rơi vãi trên sàn nhà do gã đàn ông kia gây nên.
Anh không muốn nói gì, Tiền Duy cũng không ép, chỉ ra hiệu cho Tiền Xuyên cùng mình giúp anh thu dọn.
Qua một lúc lâu, Lý Sùng Văn cuối cùng cũng mở miệng.
"Là cha tôi." Anh chật vật mà nói, dường như mỗi con chữ đều phải dùng hết dũng khí của mình, "Ông ấy ham mê cờ bạc, mỗi lần nợ cháy đến mông thì bỏ trốn tới nơi khác tránh sóng gió, người vừa rồi không tìm thấy ông ấy, nên chạy tới tìm tôi đòi nợ."
Lý Sùng Văn vốn là người kiêu ngạo mà hướng nội, ở kiếp trước, dù đã học chung với nhau một thời gian dài nhưng Tiền Duy và các bạn học cùng lớp chẳng hay biết về hoàn cảnh gia đình anh, rất hiển nhiên, cho dù bản thân đi làm thuê vừa khổ lại mệt còn bị người ta bắt nạt, cũng không muốn dùng những khó khăn này để chiếm lấy sự chú ý và thương cảm của mọi người, thậm chí anh hoàn toàn không muốn cho người khác biết chuyện của mình, hôm nay Tiền Duy bất ngờ biết được bí mật anh cố gắng bảo vệ bấy lâu, chắc hẳn trong lòng anh cũng đang đấu tranh dữ dội.
Tiền Duy vỗ vỗ vai anh: "Cậu không cần giải thích với tôi đâu, tôi và Tiền Xuyên cũng chỉ là gặp chuyện bất bình nên mới ra mặt thôi, nếu là người khác chúng tôi cũng sẽ giúp đỡ, cậu đừng cảm thấy vì chúng tôi tiện thể giúp cậu, mà cậu phải giải thích với chúng tôi, cậu có nỗi khổ tâm của riêng cậu, không sao cả." Cô cười cười, "Những chuyện xảy ra hôm nay, tôi và Tiền Xuyên sẽ giữ bí mật giúp cậu, bao gồm cả việc cậu đi làm thêm ở đây nữa."
Lý Sùng Văn bỗng ngẩn người, ngay sau đó anh nở nụ cười tươi đầu tiên trong hôm nay, nụ cười kia không có vẻ gì là lo lắng, thanh thuần rạng rỡ, anh nhìn Tiền Duy với ánh mắt trong veo: "Hoàn cảnh gia đình tôi không tốt, bình thường học phí đều nhờ vào học bổng và tiền làm thêm ngoài giờ, ngoại trừ phí sinh hoạt hàng ngày, tôi còn phải nuôi cả em gái, mẹ tôi cũng có bệnh nên không ra ngoài làm việc."
Anh dừng một chút, "Tôi quả thực không muốn người khác biết những chuyện này, cho nên mới chọn nơi làm thêm xa trường như thế, nhưng không muốn nói không phải vì muốn dấu diếm, cũng không phải sợ người khác ghét bỏ tôi nghèo, chỉ là tôi không muốn người ta biết chuyện mà cho tôi những ưu đãi đặc thù khác biệt với mọi người, những khó khăn này tôi có thể vượt qua được, đã có học bổng nên tôi không muốn nhận thêm tài trợ từ người khác, ấy là lãng phí tài nguyên xã hội. Nếu không phải cha tôi ham mê cờ bạc, thì tiền làm thêm và học bổng cũng đủ cho tôi sống rồi. Trong xã hội này có người cần được cứu trợ hơn tôi nhiều, và họ chỉ có thể sống sót dựa vào số tiền nhỏ bé ấy thôi."
Tiền Duy bất ngờ khi Lý Sùng Văn tâm sự thẳng thắn với cô như thế , cô ngẩn người, nhưng ngay lập tức nở nụ cười, đúng vậy, anh chính là người như thế đấy, trước giờ anh vốn là người thẳng thắn, lòng mang tâm sự riêng nhưng sẽ chẳng bao giờ chối bỏ chuyện đó, làm người trước giờ luôn đường đường chính chính, ngay cả giải thích cũng như thế. Tuân theo nguyên tắc và kiêu ngạo của mình, rõ ràng có thể nhờ vào tiền viện trợ mà sống dễ dàng hơn, nhưng anh không muốn, anh có sự cố gắng của bản thân, cho dù xuất thân không giàu có, nhưng trước nay vẫn luôn có một trái tim giàu lòng nhân ái, anh biết, trên thế giới này có nhiều người cần giúp đỡ hơn anh.
Tiền Xuyên vỗ vỗ ngực đảm bảo: "Cậu yên tâm đi, tôi nhất định sẽ giữ bí mật cho cậu, những chuyện thế này tốt nhất vẫn đừng để người khác biết thì hơn, trời mới biết người ta đồn đại thành gì nữa, người ta câu qua câu lại thì chưa chắc cậu giữ vững được tinh thần, không chừng truyền ra lại thành cậu lừa gạt nên bị đòi nợ, chỉ có thể lén đi làm thêm để trả nợ ."
Lý Sùng Văn cười: "Cám ơn hai người."
Chỉ tiếc mặc dù Tiền Duy và Tiền Xuyên có thể cảm thông cho Lý Sùng Văn, nhưng ông chủ quán canh chua cá thì không thể hiểu cho anh được, vì biết trong cửa hàng vừa xảy ra tranh cãi nên ông vội vàng chạy tới, nhìn thoáng qua hiện trường thì sắc mặt không mấy dễ nhìn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!