Chương 27: Bề ngoài ngây thơ, bên trong chảy mỡ vàng

Kỹ thuật bơi của Lục Tuân không tệ, anh mau chóng cứu thêm được hai nữ sinh nữa, Tiền Duy nghĩ thầm, bản thân quả thực đã trách lầm anh rồi, anh không phải loại người chỉ biết tham sống sợ chết mà còn dũng cảm hơn bất cứ người nào, chỉ là vô cùng đáng tiếc, Lục Tuân nên cứu Mạc Tử Tâm đầu tiên mới đúng, khi Lục Tuân tới cứu cô thì Mạc Tử Tâm cũng đã được người khác cứu trước rồi, cho dù Lục Tuân có cứu thêm mấy người dưới nước nữa, cũng chẳng có cơ hội thể hiện màn anh hùng cứu mỹ nhân với Mạc Tử Tâm.

"Tiền Duy, bà không sao chứ ?!"

Tiền Duy ngẩng đầu lên, liền phát hiện hai người Tiền Xuyên và Lưu Thi Vận đang ướt sũng đứng trước mặt mình.

Tiền Xuyên mặt hoảng hốt, xoa nắn chân tay Tiền Duy kiểm tra một lượt, sau khi chắc chắc cô không có gì bất thường, mới bình tĩnh lại: "May mà bà không sao hết." Anh kiểm tra Tiền Duy xong, mới lại gần Mạc Tử Tâm, hỏi xem cô ra sao, sau đó anh liền xoay người gia nhập cùng Lục Tuân, nhảy xuống nước tiếp tục cứu người.

Sau khi an toàn cảm xúc của Lưu Thi Vận dần ổn định lại, cô kéo tay Tiền Duy nháy mắt ra hiệu nói: "Mày nhìn Mạc Tử Tâm xem, có vẻ cậu ta rất cô đơn."

Tiền Duy còn đang tập trung quan sát Tiền Xuyên và Lục Tuân dưới kia, chỉ lo bọn họ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, thuận miệng đáp một tiếng: "Sao thế?"

"Vừa rồi Tiền Xuyên vì cứu tao nên không thể cứu cậu ta trước được, nhưng Lục Tuân cách cậu ta gần nhất, vậy mà cũng chẳng tới cứu cậu ta, lại bơi ra xa cứu mày trước." Lưu Thi Vận có chút không hiểu, "Chẳng phải Lục Tuân thích cậu ta à? Sao thế nhỉ? Mặc dù Tiền Xuyên đã mất đi cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng chí ít sau khi lên bờ còn tới quan tâm hỏi han Mạc Tử Tâm một câu, Lục Tuân rốt cuộc đang nghĩ gì vậy?

Tao thấy cậu ta sau khi đưa mày lên bờ rồi quay xuống cứu người tiếp, còn chẳng thèm liếc mắt nhìn Mạc Tử Tâm lấy một cái."

"Cũng có thể Lục Tuân không thấy Mạc Tử Tâm trên bờ, hơn nữa còn đang sốt ruột muốn cứu người, cho nên không kịp hỏi han Mạc Tử Tâm câu nào đã đi cứu người ."

Lưu Thi Vận xoa xoa cằm: "Lục Tuân này đầu óc cũng chậm chạp quá, hay là cậu ta không thích Mạc Tử Tâm mà thích mày thì sao?"

"Mạc Tử Tâm ở đẳng cấp này này." Tiền Duy chỉ chỉ qua đầu mình, "Còn tao thì ở đây." Cô lại khoa tay chỉ xuống chân mình, "Mày nghĩ Lục Tuân mù chắc?"

Mặc dù Tiền Duy nói như vậy, nhưng trong lòng cũng dâng lên chút cảm xúc khó hiểu, chẳng lẽ Lục Tuân đột nhiên nhận ra cô cũng không tệ… nhưng… cũng không đúng lắm, nếu như Lục Tuân thích cô, vì sao kiếp trước hai người làm việc với nhau mấy năm, cũng không thấy anh tỏ thái độ gì? Chứ đừng nói là anh quả thực đã thích Mạc Tử Tâm, hơn nữa kiếp trước Tiền Duy còn tận mắt chứng kiến lúc anh thổ lộ với Mạc Tử Tâm nhưng lại bị từ chối thẳng thừng…

Người như Lục Tuân quả thực là toàn thân tỏa sáng lấp lánh , bởi vì quá mức ưu tú, ưu tú đến mức Tiền Duy cũng cảm thấy anh xa vời, chỉ dám đứng xa xa nhìn, không dám đùa bỡn, luôn cảm thấy cứ nghĩ " Lục Tuân bá đạo yêu mình", thì lại có cảm giác như kẻ trộm đang phạm pháp vậy …

Tiền Duy vừa nghĩ vừa vụng trộm quan sát Mạc Tử Tâm cách đó không xa, nhìn cô như một nàng mỹ nhân ngư đang ngồi trên bãi cát, mái tóc dài đen đậm như tảo biển ướt sũng dính chặt bên người, gương mặt kia vẫn thanh tú như thế, nhưng hẳn là vì quá hoảng sợ nên sắc mặt trông có vẻ tái nhợt. Lưu Thi Vận nói không sai, đôi mắt đen bóng kia bình thường vừa thấy đã yêu ngay, giờ này lại như viên ngọc lung linh, mang theo chút buồn bã và mất mát.

Khi Tiền Duy nhìn về phía cô cũng là lúc Mạc Tử Tâm đang nhìn về phía Tiền Duy, cô nàng cứ nhìn chằm chằm Tiền Duy, ánh mắt chẳng hiểu sao lại tối đi.

"Có ai biết hô hấp nhân tạo không ? Mau tới cứu Vương Thành Cương!"

Tiền Duy bị tiếng hét bất chợt vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ, cô mau chóng đứng dậy đi tới: "Tôi biết ! Tôi biết hô hấp nhân tạo!"

Nhưng khi cô đang định chạy tới bên Vương Thành Cương, thì phía sau chợt có người vươn bàn tay ướt sũng kéo lại, Tiền Duy quay đầu, chợt phát hiện người kia là Lục Tuân, anh vừa cứu xong người cuối cùng rơi xuống nước, trên người còn chùm chiếc chăn mỏng mà nhân viên hậu cần đưa cho, anh ném chăn chùm qua đầu cô, sau đó nhíu mày: "Cậu ngồi đó, lau khô người đi."

"Nhưng Vương Thành Cương phải được hô hấp ngay bây giờ!"

"Tôi làm."

Lục Tuân nãy giờ đi lên đi xuống cũng cứu được mấy người, dù cho thể lực có tốt đến mấy, giờ này cũng đã thở hổn hển vì mệt, Tiền Duy suy nghĩ một chút rồi vẫn quyết định tự mình làm: "Cậu nghỉ ngơi một lát đi, tôi đã từng học cách hô hấp nhân tạo ở trường rồi, tuyệt đối sẽ không có vấn đề gì, chuyện này cậu cứ tin ở tôi."

Lục Tuân không chịu buông giữ chặt lấy tay Tiền Duy , anh đi thẳng tới chỗ Vương Thành Cương đang nằm, ngay cả đầu cũng chẳng thèm ngoảnh lại, Tiền Duy chỉ nghe thấy anh thản nhiên nói.

"Cậu là con gái hô hấp nhân tạo cho con trai không hợp."

Tiền Duy ngẩn người một lúc lâu mới hiểu được ý anh, lúc này Lục Tuân đã cúi người xuống tiến hành hô hấp nhân tạo cho Vương Thành Cương, trong lòng Tiền Duy thầm mắng, Lục Tuân suy nghĩ phiến diện quá rồi, hô hấp nhân tạo là để cứu người, lúc cứu người nào có tâm tư cân nhắc mấy chuyện như nam nữ thụ thụ bất thân gì đó? ? ? Hơn nữa chính Tiền Duy là nữ sinh còn chẳng thèm để ý, Lục Tuân để ý gì chứ? ?

Cũng may kỹ năng cấp cứu của Lục Tuân cũng không có vấn đề, Vương Thành Cương nằm dưới đất mau chóng nôn ra mấy ngụm nước rồi cũng dần khôi phục ý thức. Sau đó mọi người kiểm lại nhân số, phát hiện tất cả mọi người trên thuyền đều đã lên bờ an toàn và không ai bị thương, nhân viên quản lý của khu rừng giờ này cũng đã chạy tới giải quyết hậu quả, liên mồm xin lỗi về sự cố hôm nay, mấy sinh viên ra mặt liên tục yêu cầu bên công viên bồi thường, Lục Tuân chẳng hứng thú vây xem náo nhiệt, anh đi thẳng tới chỗ Tiền Duy.

Rõ ràng vừa rồi đã cứu mình, nhưng Lục Tuân trông có vẻ vẫn hơi khó chịu, ánh mắt anh chẳng hề có cảm xúc, mang theo chút xa cách và lãnh đạm, anh tới trước mặt Tiền Duy, đá đá vào mũi chân cô: "Cậu sao rồi?"

Tiền Duy đang ngồi trên bờ nghỉ ngơi, cô phải cố gắng ngẩng đầu lên mới có thể thấy rõ mặt Lục Tuân, anh đang đứng ngược chiều ánh sáng, nhưng Tiền Duy vẫn cảm giác được dường như lúc này cả người anh đang tỏa sáng. Cô không thể nhớ rõ từng gương mặt của bạn bè trong ký ức xa xưa, nhưng bất luận là lúc nào, trong trí nhớ của cô gương mặt Lục Tuân vẫn luôn hiện lên rất rõ ràng , anh chau mày, thản nhiên nhếch khóe môi, chiếc mũi vừa cao lại thẳng.

Tiền Duy ngẩn người, mấy giây sau mới tìm về suy nghĩ của mình: "Tôi ổn rồi." Lần đầu tiên đối mặt với Lục Tuân mà cô lại ngại ngùng thế này, "Chuyện hôm nay cám ơn cậu."

Lục Tuân đưa mắt thoáng nhìn Tiền Duy, có đôi khi anh cũng chẳng có biểu cảm gì đặc biệt, nhưng ánh mắt vô tình lại chính là hữu tình, con người anh vốn lạnh lùng, nhưng ngược lại ánh mắt anh dường như đầy ẩn ý quyến rũ.

"Vậy mau chóng về phòng tắm nước nóng thay quần áo sau đó uống chút đồ nóng , đừng để cảm mạo."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!