Chương 25: (Vô Đề)

Khoa cấp cứu của bệnh viện quả nhiên hiệu suất làm việc khá cao, một lát đã đến lượt Tiền Duy, Lục Tuân đi vào cùng cô .

"Em bị bệnh mề đay, nếu như trước đó chưa từng bị hoặc trong nhà cũng không có ai từng bị căn bệnh này thì nguyên nhân gây bệnh chủ yếu là do dị ứng khi ăn món gì đó, cũng có thể do gần đây em nghỉ ngơi không tốt nên hệ miễn dịch có vấn đề, chị sẽ kê cho em vài ngày thuốc, có thêm thuốc bôi ngoài da nữa, nếu bôi thuốc mà vẫn thấy ngứa thì uống thêm vài ngày thuốc."

Nữ bác sĩ có vẻ rất kiên nhẫn, cô vừa nói xong liền đưa mắt nhìn Lục Tuân, "Bệnh mề đay này nhất định phải bôi thuốc đúng giờ, cố gắng không được gãi nhiều, cậu phải chú ý tới bạn gái cậu, nếu không da con gái mà mọc nhiều mảng đỏ như thế nhìn ghê lắm."

"Được, cám ơn bác sĩ, nguyên nhân có thể do dị ứng khi ăn món gì đó, có cần làm xét nghiệm tìm ra nguyên nhân không?"

"Nếu như nửa tháng nữa mà bệnh không đỡ thì em đưa bạn gái quay lại bệnh viện xét nghiệm, lúc ấy chứng tỏ em ấy có bệnh mề đay mãn tính rồi, chúng ta cần thực hiện xét nghiệm kiểm tra tế bào dị ứng, giờ thì chưa đến mức phải làm xét nghiệm."

Lục Tuân khẽ gật đầu, nhìn Tiền Duy: "Vậy tôi đi trước xếp hàng mua thuốc."

Nữ bác sĩ nhìn theo bóng lưng Lục Tuân rời đi rồi khẽ cười, cô trả sổ khám bệnh cho Tiền Duy: "Bạn trai em vừa đẹp trai lại cẩn thận, nửa đêm rồi còn sẵn sàng đưa em tới bệnh viện khám thế này, mà còn là người thân bệnh nhân duy nhất trong đây ngồi chờ cùng em mà chẳng hề mở điện thoại lấy một lần, con trai như thế em nên trân trọng."

Tiền Duy hơi xấu hổ: "Thực ra cậu ấy không phải bạn trai em mà là bạn học."

Nữ bác sĩ trẻ nở nụ cười tươi: "Vậy thì cậu ấy thích em lắm đấy."

Tiền Duy còn đang định giải thích, nữ bác sĩ kia đã gọi tên người bệnh tiếp theo, lúc cô đi ra còn tinh nghịch nắm tay cổ vũ Tiền Duy: "Cố lên! Mau chóng nắm bắt cơ hội! Đừng bỏ lỡ!"

Câu đùa vui của nữ bác sĩ Tiền Duy cũng chẳng mấy bận tâm, Lục Tuân thích một nữ sinh hoàn mỹ về mọi mặt như Mạc Tử Tấm, cái người mà mắt còn cao hơn cả đầu thì sao cô có thể lọt vào mắt anh được, vừa nãy đầu óc có vấn đề cũng đã hỏi anh chuyện đó thì anh phủ nhận ngay, vì thế tốt nhất không nên tự mình đa tình, nhưng cũng vì cảm thấy Lục Tuân tuyệt đối không thích mình, cho nên dù có một vài chuyện hơi lúng túng, Tiền Duy cũng có thể thoải mái ở cạnh anh.

Lúc lên xe đi về thì trời đã gần sáng , Tiền Duy nhìn qua Lục Tuân ngồi cạnh cô mặt chẳng biến sắc. Lúc này gương mặt anh nhuộm một lớp ánh sáng màu nhạt, vì thế khuôn mặt anh tuấn cũng trở nên dịu dàng và gần gũi hơn hẳn. Tiền Duy vô cùng cảm kích anh vì hơn nửa đêm đã không ngại cùng cô tới bệnh viện, cô cứ ngắm Lục Tuân như thế, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm, nhất định phải giúp anh theo đuổi Mạc Tử Tâm, nhất định không để Lục Tuân ba mươi tuổi rồi mà còn độc thân một mình, hơn nữa anh thích trẻ con như thế, nhất định phải giúp anh kết hôn sinh con sớm để cảm nhận được sự ấm áp của gia đình chứ không phải trở thành một người chỉ biết tới công việc. Tiền Duy, cố gắng lên!

"Lục Tuân, cậu biết không, để bày tỏ lòng biết ơn vì cậu đêm hôm khuya khoắt còn cùng tôi tới bệnh viện, tôi đã quyết định sẽ làm một chuyện báo đáp cậu, gần đây cậu có nguyện vọng gì không? Chỉ cần là hợp lý hợp pháp, tôi nhất định sẽ cố gắng thực hiện cho cậu."

"Có." Vượt ngoài dự đoán của Tiền Duy, lần này Lục Tuân không bơ cô nữa mà đáp lời ngay.

"Là chuyện gì vậy?"

"Chỗ ngồi trên thư viện đó, làm phiền cậu đừng để Mạc Tử Tâm qua đó ngồi nữa ."

Tiền Duy hơi kinh ngạc: "Sao thế? Cậu đến thư viện chẳng lẽ không phải vì muốn gặp Mạc Tử Tâm à? Thế nên tôi mới cố ý để hai người ngồi cạnh nhau, cậu cũng biết muốn tìm một bàn chỉ có hai người ngồi mà còn yên tĩnh trên thư viện khó thế nào mà."

Lục Tuân lạnh lùng lườm Tiền Duy một cái: "Ai nói với cậu tôi tới thư viện là muốn gặp Mạc Tử Tâm ?"

"Chẳng phải cậu nói trước giờ cậu không biết lên thư viện học hành là gì à? Không phải muốn gặp Mạc Tử Tâm, vậy cậu lên thư viện làm gì?"

"Ngủ."

"Hở? ? ?"

Lục Tuân nhíu mày: "Gần đây ký túc xá quá nóng, mấy người bạn cùng phòng thích đánh bài nên hơi ồn ào, lên thư viện có điều hòa lại rất yên tĩnh, rất thích hợp để ngủ trưa."

"…"

"Cho nên, tôi không hi vọng có người khác tới quấy rầy giấc ngủ trưa của mình."

"Cậu ngủ thì cứ ngủ thôi, Mạc Tử Tâm tới tự học lúc nào cũng rất yên tĩnh, sao lại quấy rầy đến cậu được?" Tiền Duy khuyên lơn, "Cậu cũng đừng nghĩ là nằm ngủ trước mặt Mạc Tử Tâm thì không tiện, cứ coi như cậu đang ngủ thì cũng là xuất hiện trong tầm mắt cô ấy, tạo cho cô ấy cảm giác cậu đang bên cạnh, hơn nữa đôi khi hai người yên tĩnh ngồi bên nhau trong thư viện cũng có thể tạo nên những cảm xúc mập mờ nào đó ."

"Mùi nước hoa trên người cậu ta nồng quá, tôi ngủ không ngon."

"…"

Giờ khắc này trong lòng Tiền Duy thầm thán phục Lục Tuân sát đất, Lục Tuân ơi Lục Tuân, bảo sao ba mươi tuổi mà cậu cũng chẳng theo đuổi được Mạc Tử Tâm quả là không oan mà, cái này đúng là tự làm tự chịu mà.

***

Khi Tiền Duy và Lục Tuân quay về nhà trên cây thì Tiền Xuyên và Lưu Thi Vận đều đang nằm ngáy o o.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!