Chương 24: Lục Tuân, có phải cậu thích tôi không ?

"Mày im miệng cho chị." Tiền Duy có cảm giác như cả người sắp cháy thành than rồi, "Sao mày lại không biết giữ mồm miệng thế hả, chị mày là con gái đấy, nói mấy lời đó trước mặt con gái mà mày không thấy xấu hổ à ?!"

"Dẹp bà đi. Lần trước tôi tiện tay mở đúng cuốn tiểu thuyết ngôn tình của bà, lời văn trong ấy mô tả trần trụi hơn nhiều , nhân vật nam chính một đêm làm được bảy lần, mà chẳng phải bà vẫn đọc say sưa đó sao?"

Không nhắc tới còn tốt, Tiền Xuyên vừa nhắc tới chuyện đó, trong đầu Tiền Duy lại hiện lên hình ảnh "To thế này này" "một cột dựng thẳng" vân vân và mây mây những từ ngữ không thích hợp với trẻ con, cô lại nghĩ tới phản ứng vừa rồi của Lục Tuân, lập tức cảm thấy toàn thân nổi gai ốc, cô không quan tâm gì nữa, thừa dịp anh còn chưa quay về phòng thì mau chóng bỏ của chạy lấy người.

Tiền Duy lao nhanh như bay về phòng mình, đóng cửa lại không muốn ra ngoài nữa, cuối cùng khi cô vừa bình ổn lại cảm xúc, yên tĩnh chưa được bao lâu, liền nghe tiếng Tiền Xuyên gõ cửa cộc cộc bên ngoài.

"Mau ra đây đi, chúng ta cùng nhau đánh bài." Anh vẫn lớn giọng như thế, "Tôi và Lục Tuân còn có Mạc Tử Tâm đều chuẩn bị xong rồi, ba người hơi ít, bà cũng xuống đi, tam quốc sát chơi bốn người mới hay."

Năm 2009 thì những game như Vương giả vinh quang, Âm Dương sư online trên app di động còn chưa xuất hiện, trò chơi phổ biến lúc bấy giờ trong giới sinh viên vẫn là trò bài tam quốc sát, Tiền Duy nhớ có một khoảng thời gian Tiền Xuyên rất si mê trò này, quả nhiên đêm nay anh đã quyết tâm muốn chơi, Tiền Duy không đi ra, anh cứ đứng bên ngoài gõ cửa.

Trong tiếng gào thủng tai của anh, Tiền Duy thầm nghĩ, cuối cùng đành cắn môi bật máu quyết định trực tiếp ra trận. Dù sao coi như hôm nay trốn được Lục Tuân, thì sau này cũng phải gặp nhau, tương lai còn phải làm cấp dưới của anh, hơn nữa chẳng phải da mặt cứ dày lên thì chuyện xấu hổ nào cũng giải quyết được hết sao?

Khi Tiền Duy xuống tầng dưới, Lục Tuân Tiền Xuyên và Mạc Tử Tâm đều ngồi trong phòng cả rồi. Mạc Tử Tâm ngồi bên bàn trà, Tiền Xuyên tự nhiên ân cần rót trà cho cô, mà Lục Tuân có vẻ chẳng thèm quan tâm lắm, anh đã thay chiếc áo ngủ lúc nãy bằng một chiếc áo phông thoải mái, cho dù giờ này anh đang ngồi nghịch hướng ánh sáng, nhưng màu da vẫn trắng như tuyết, vẻ mặt anh hững hờ, dường như người đè Tiền Duy trên giường vừa nãy không phải là anh vậy, nhưng chẳng biết có phải Tiền Duy gặp ảo giác hay không mà khi cô nhìn về phía anh, luôn cảm thấy hàng lông mi của Lục Tuân cứ co giật liên tục, không hề yên ổn như bình thường.

"Vào đi bà chệ!"

Tiền Xuyên nhiệt tình mời Tiền Duy ngồi xuống, mọi người cùng nhau chơi tam quốc sát.

Kết thúc ván đầu tiên, Mạc Tử Tâm đứng dậy đi vệ sinh, Tiền Xuyên cũng thừa cơ chạy ra ngoài đi mua trà sữa cho cô, vì thế trong phòng chỉ còn lại mỗi Lục Tuân và Tiền Duy.

Rõ ràng vừa mới uống nước xong nhưng giờ cô lại cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, ánh mắt cô né tránh anh, chưa khi nào cô cảm thấy ở riêng cùng phòng với Lục Tuân là một chuyện vô cùng khó khăn như bây giờ. Mà Lục Tuân, cho dù trong phòng chỉ có hai người là anh và Tiền Duy, thì từ đầu đến cuối anh đều quay mặt sang hướng khác, không hề nhìn cô.

"Vừa nãy tôi không cố ý đâu ."

Trong bầu không khí đầy xấu hổ, Tiền Duy mở miệng nhưng khi cô vừa nói dứt lời thì hận không thể đánh chết chính mình, đúng là hết chuyện để nói mà, không biết vì sao, khi đối mặt với anh, Tiền Duy dường như không thể suy nghĩ thấu đáo được, cũng chẳng thể khống chế được cảm xúc cá nhân, cô nghĩ mãi mà không ra, bản thân là người có nội tâm gần ba mươi tuổi, nhưng khi đứng trước mặt Lục Tuân của tuổi hai mươi thì chân tay lại cứ lóng la lóng ngóng, chẳng lẽ vì biết sau này anh sẽ là sếp của mình, cho nên mới nơm nớp lo sợ sao?

Lục Tuân im lặng không đáp lời, anh chỉ nhìn Tiền Duy một cái, sau đó cầm một lon bìa trên bàn, dứt khoát bật mở nắp lon.

Dù sao cũng là sếp tương lai, không thể tiếp tục xấu hổ như thế được!

Tiền Duy chuẩn bị tâm lý cho mình xong xuôi rồi nhắm mắt giải thích: "Thật sự, chuyện này không thể trách tôi, chăn cậu đang đắp đúng là của Tiền Xuyên , cái chăn kia giống hệt chăn của tôi, cả tôi và Tiền Xuyên thường mang nó đi du lịch, cho nên tôi mới nghĩ người đang nằm dưới chăn là Tiền Xuyên, tôi thật sự không biết tại sao cậu lại đắp cái chăn đó…"

"Thế nên không phải lỗi của cậu mà do tôi sai à?"

Lục Tuân vừa dứt lời, thì quay ra liếc Tiền Duy một cái như chuồn chuồn lướt nước, anh chỉ đảo qua đúng một cái rồi lại quay đầu đi.

"Cái đó… Tôi cũng đâu có ý đó, chỉ là chẳng hiểu sao cậu lại dùng chăn của Tiền Xuyên…"

Lục Tuân đã quyết định lờ lớ lơ luôn Tiền Duy thì cô cũng đành chịu, hai người chỉ có thể yên tĩnh ngồi bên nhau như thế, bầu không khí trong phòng tràn ngập cảm giác xấu hổ.

Tiền Duy nhìn qua mặt nghiêng của Lục Tuân, từng đường nét trên khuôn mặt kia quả thật rất hài hòa, mà suy nghĩ của cô cũng bắt đầu loạn lạc từ khi ngắm góc nghiêng thần thánh kia, cô thử dò xét: "Chẳng lẽ cậu… cậu thích kiểu người như Tiền Xuyên? Cho nên mới ngủ trong chăn của nó à?"

Lần này Lục Tuân cũng quay mặt lại nhìn thẳng vào cô. Mặc dù cô đã cố gắng muốn né tránh, nhưng vẫn không nhịn được liếc xuống phía dưới của anh, vừa thoáng nhìn, cảnh tượng lúc nãy lại đột nhiên xuất hiện khiến Tiền Duy càng lúng túng hơn .

"Rốt cục tôi thích con trai hay con gái, chẳng phải lúc nãy cậu nhìn thấy rất rõ rồi sao?"

Lục Tuân cắn răng nghiến lợi nói câu này, đến ba chữ "thầy rất rõ" còn gằn từng chữ một.

Tiền Duy đỏ mặt, giả vờ ngu ngơ hỏi: "Tôi không biết cậu đang nói gì, nhưng thích nam hay nữ cũng chẳng nói rõ được, bởi vì có những người có thể thích con gái cũng thích cả con trai, người ta là song tính luyến; còn có những người bình thường cảm thấy mình chỉ thích con gái, là thẳng nam cứng như sắt, nhưng thật ra là vì họ chưa gặp được người đàn ông mà họ thích, một khi đã gặp được rồi, thì cong còn nhanh hơn người khác nữa là, nhất là những chàng trai soái ca như cậu thì càng khó nói, cậu biết đấy, vàng ròng trăm phần trăm rất mềm và có thể uốn cong dễ dàng, cũng như thế, đàn ông đẹp trai chất lượng tốt cũng rất dễ bị uốn cong như những thứ nguyên chất cực hạn vậy." Tiền Duy giang tay ra, "Nếu không thì tôi chẳng biết giải thích chuyện cậu chui vào chăn Tiền Xuyên làm gì nữa."

"Cậu ta mở chai coke phun hết ra ngoài làm bẩn ga giường của tôi, mà tôi đang buồn ngủ cho nên cậu ta mới đưa chăn của mình cho tôi." Lục Tuân im lặng thật lâu, rốt cục mới đưa ra câu trả lời, anh nhìn thoáng qua Tiền Duy, "Sao cậu lại mong tôi thích đàn ông như thế? Tôi thích đàn ông thì có lợi gì cho cậu à?"

"Không không không, cậu giải thích như thế là tôi hiểu hết rồi, sao tôi lại mong cậu thích đàn ông được? Nếu cậu không thích con gái chẳng phải là tổn thất lớn cho con gái chúng tôi sao ?!" Tiền Duy nịnh nọt, "Giờ thì chân tướng đã rõ ràng, cho nên nói chuyện này không thể do tôi sai được, cũng không phải do cậu, đây đều là lỗi của tên nhãi Tiền Xuyên, tôi không cố ý đâu, đây chỉ là một hiểu nhầm nho nhỏ thôi."

"Tôi không muốn nói thêm về chuyện này nữa." Lục Tuân nhíu mày, vẻ mặt mệt mỏi, cứ như vì che giấu sự lúng túng của bản thân, anh mạnh mẽ uống ực một hớp bia, "Cứ coi như chuyện này chưa từng xảy ra đi."

***

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!