Chương 23: Cậu cố ý đúng không ?

"Ăn thịt xong chẳng còn sức làm gì cả , nếu không chúng ta chơi nói thật hay mạo hiểm đi!" Cũng chẳng biết ai đã cắt ngang mạch suy nghĩ của Tiền Duy, đưa ra lời đề nghị vừa rồi.

Cũng may đề nghị này mau chóng được mọi người nhất trí hoan nghênh.

"Chơi đi! Chơi đi!"

"Vậy chúng ta dùng chai bia rỗng này đi, miệng chai hướng về ai thì người đó sẽ chọn lời thật lòng hoặc đại mạo hiểm, đáy chai hướng về ai thì người đó sẽ đặt câu hỏi hoặc đưa ra yêu cầu mạo hiểm, sau đó người vừa chọn trả lời thật lòng hoặc thực hiện xong đại mạo hiểm sẽ là người xoay chai để chọn cặp đôi tiếp theo." Cậu chàng kia vừa nói xong liền lơ đãng liếc nhìn nữ sinh ngồi đối diện mình, "Vậy bắt đầu đi, để tôi vứt gạch dụ ngọc trước vậy, vòng đầu tôi chọn cả lời thật lòng và đại mạo hiểm, ai là người hỏi tôi hay muốn tôi làm gì đây ?."

"Lý Chí Cường, vậy… vậy để tôi hỏi cậu, cậu có đang thích ai không?"

Nam sinh tên Lý Chí Cường vừa dứt lời, cô nàng ngồi đối diện cậu liền cất lời hỏi.

"Có! Hơn nữa hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây."

Lý Chí Cường vừa nói xong, mọi người bỗng ồ lên thích thú, còn cô nàng kia mặt đỏ bừng. Kỳ thực không khó nhận ra, Lý Chí Cường và nữ sinh kia đều thích nhau, tám phần là đang trong giai đoạn mập mờ, chỉ thiếu một cơ hội để chọc thủng lớp giấy ngăn cách đôi bên, cho nên chắc hẳn Lý Chí Cường đề nghị chơi trò nói thật lòng hay đại mạo hiểm này cũng nằm trong kế hoạch của anh cả, mà những nam nữ ngồi xung quanh, cũng chẳng thiếu người có cùng suy nghĩ ấy.

Lý Chí Cường trả lời xong liền xoay chai để bắt đầu lượt kế tiếp.

Rất nhanh, cuộc chiến lời thật lòng hay đại mạo hiểm đã cháy tới bên bọn Tiền Duy, cô quan sát, miệng chai hướng về phía Lục Tuân, đáy chai hướng về phía Mạc Tử Tâm.

"Lục Tuân, sau khi tốt nghiệp cậu muốn làm gì?"

Mạc Tử Tâm rất khách khí, hỏi Lục Tuân một câu khá nghiêm túc. Tiền Duy nghĩ thầm, câu hỏi này, đừng nói Lục Tuân, ngay cả cô cũng có thể trả lời thay anh, anh muốn làm gì, đương nhiên là luật sư rồi! Dù sao cũng chỉ có công việc luật sư thu phí theo giờ ấy mới có thể thỏa mãn được Lục Tuân!

"Thẩm phán."

Tiền Duy ngớ người, hoài nghi bản thân mình vừa nghe nhầm, nhưng khi cô ngẩng đầu lên, thì thấy anh đã ngậm miệng, vẻ mặt nghiêm túc trả lời.

Lập tức cô không nhịn được mà hỏi ngay: "Cậu nói đùa đấy à? Cậu không muốn làm luật sư sao? Mặc dù thẩm phán hay kiểm sát viên đều là nhân viên công vụ nhà nước, nhưng tôi nói nè, tương lai quy định về chế độ đãi ngộ của nhân viên công vụ nhất định sẽ được sửa lại, sau này thu nhập của nhân viên công vụ không thể bằng được luật sư, hơn nữa thẩm phán làm việc khá áp lực!

Luật sư mới là nghề tiền đồ vô lượng!"

Lục Tuân nhíu mày, lườm Tiền Duy một cái, trên mặt tràn đầy vẻ khinh thường: "Tôi không phải loại người chỉ biết đến tiền." Anh dừng một chút, "Trong hệ thống pháp luật nước nhà, công việc của luật sư tất nhiên cũng rất quan trọng, nhưng nhiệm vụ của luật sư là hết lòng biện hộ cho những người trong cuộc, chứ không phải giúp người ta biết được chân tướng sự thật, tôi muốn làm thẩm phán, lương thấp hơn cũng chẳng sao cả."

Tiền Duy lơ ngơ, cô rất muốn hỏi, vậy sao kiếp trước vừa tốt nghiệp thì cậu chẳng nói hai lời mà thành luật sư luôn? ? ?

"Nếu cậu làm thẩm phán, qua mười mấy hai mươi năm nữa, những người bạn làm luật sư của cậu đều ở những biệt thự trăm mét vuông, còn cậu chỉ ở căn nhà nát, cậu nhất định sẽ hối hận."

"Tôi đã quyết thì tuyệt đối sẽ không hối hận." thái độ của Lục Tuân rất kiên định.

"Được được, lượt tiếp theo!"

Trong khi mọi người đang nói chuyện náo nhiệt, thì trò chơi đã quay được mấy lượt rồi, lần này rốt cục cũng tới phiên Mạc Tử Tâm, thật vừa đúng lúc người được hỏi cô một câu lại là Tiền Xuyên.

Tiền Xuyên trông có vẻ hơi khẩn trương, anh hắng giọng một cái: "Tôi muốn hỏi Mạc Tử Tâm tiêu chuẩn chọn chồng của cậu là gì?"

Mạc Tử Tâm có vẻ hơi xấu hổ: "Bây giờ đã nói tới tiêu chuẩn kén chồng thì hơi sớm, tôi cũng không có yêu cầu gì đặc biệt cả, hợp mắt có duyên là được, nhưng người ấy nhất định phải cao ráo."

Cô vừa nói đến đây, Tiền Xuyên cứ cười tủm tỉm , dáng người cao, đúng là anh mà! Còn hợp mắt có duyên, anh tin nếu mình cứ lượn qua lượn lại trước mặt Mạc Tử Tâm, thì sẽ khiến cô càng nhìn càng thuận mắt.

Thật không ngờ Mạc Tử Tâm bất chợt chuyển hướng nói thêm một câu: "Hơn nữa tôi muốn tìm một người cùng chuyên ngành với tôi, dù sao chúng tôi cũng học luật pháp, ngày thường nói nhiều nhất là về luật pháp, tôi cảm thấy tìm một người cùng ngành thì sẽ nói chuyện với nhau hợp hơn, cùng nhau thảo luận những vụ án cũng không sợ chẳng biết nòi gì."

Mạc Tử Tâm nói xong lại liếc nhìn Lục Tuân một cái, đáng tiếc lúc này anh đang cúi mắt xuống, căn bản không để ý tới ánh mắt đầy xuân tình ẩn ý của Mạc Tử Tâm.

Chiếc chai lại bắt đầu xoay tròn, lại đến lượt Lý Chí Cường trả lời, mọi người cũng bắt đầu ồn ào, trong khi mọi người đang cười đùa vui vẻ thì bỗng có một giọng nói buồn bực ai oán lọt vào tai Tiền Duy.

"Bà nói xem nếu giờ tôi bắt đầu học luật thì phải mất mấy năm mới có thể thi qua kỳ thi tư pháp?"

Lưu Thi Vận ngồi ngay cạnh cô, cũng nghe được mấy lời Tiền Xuyên vừa nói, trên mặt cô biểu lộ rõ vẻ chế nhạo: "Tôi khuyên cậu nên bỏ cuộc đi, nếu ngày nào đó có Zombie virus đột kích, tôi và Tiền Duy nhất định phải kiếm được chỗ trốn thì mới mong bảo toàn tính mạng, còn cậu chắc chắn sẽ an toàn không phải lo, vì sao à? Bởi vì não cậu ấy ngay cả Zombie cũng ngứa mắt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!