"Trời! Tiền Duy! Tao tìm mày nãy giờ đó!"
Ngay khi Tiền Duy đang thầm mắng Lục Tuân nghìn lần, thì chợt nghe thấy tiếng Lưu Thi Vận vang lên, cô ngẩng đầu, chợt nhận ra Lưu Thi Vận đang thở hồng hộc chạy về phía mình, mà đi theo sau cô lúc này chính là Tiền Xuyên với gương mặt xám xịt.
Tiền Duy nhìn chằm chằm Tiền Xuyên đi phía sau một lúc lâu, cũng chẳng thấy Mạc Tử Tâm đâu cả, cô tò mò hỏi: "Mạc Tử Tâm đâu?"
Tiền Xuyên mặt thối như vừa dẫm phải phân: "Lạc rồi!"
"Lạc từ lúc nào ?"
"Từ lúc trong nhà ma." Tiền Xuyên tức giận nói, "Bà hài lòng chưa?"
Lần này thì Tiền Duy quả thực vừa lòng thỏa ý, ngay cả chút hưng phấn ấy cũng chẳng muốn che giấu, từ nãy đến giờ Lục Tuân chẳng thể đi cùng Mạc Tử Tâm, nhưng ông trời cũng có mắt, khiến Tiền Xuyên không đạt được ý đồ, giờ thì quá tốt rồi, Tiền Xuyên cũng chẳng chiếm được ưu thế gì, kế hoạch thế giới hai người của anh coi như đã thất bại .
Để xác nhận lại Tiền Duy hỏi thêm: "Vậy sau đó mày không chạm mặt Mạc Tử Tâm ở đâu nữa à, từ nãy đến giờ chỉ đi cùng Lưu Thi Vận?"
Tiền Xuyên quay đầu lại, vô cùng khó chịu chấp nhận sự thật này.
Tiền Duy cười lớn ôm Lưu Thi Vận một cái : "Mày quả nhiên là bạn thân của tao mà, ha ha ha ha."
Tiền Xuyên cười lạnh: "Đúng là bạn tốt của bà, đến cái kiểu lừa tôi cũng chẳng khác gì nhau, mấy người nhìn xem." Anh vươn cánh tay tới, để lộ mấy chỗ bị nhéo đến đỏ rực, "Đây là tác phẩm của cậu ta đấy!" Anh liếc Lưu Thi Vận một cái, "Không phải danh xưng mười dặm tám phương của cậu là "Lưu to gan" à ? Vậy lúc trong nhà ma nghe tiếng quỷ gào là dính chặt lấy tôi?
Thôi thì bám chặt lấy người tôi cũng được, nhưng cậu đừng nhéo tôi nặng tay thế chứ, cậu và Tiền Duy đều học luật pháp, mấy người thử nhìn xem, những vết bầm trên người tôi có được cấu thành tội cố ý gây thương tích không ?! Rõ ràng cậu ta cố ý làm thế mà!"
"Xì, cậu mới là người cố ý gây thương tích thì có, tôi đã từng học những bài matxa chính cống từ người Thái Lan, tôi xoa bóp miễn phí cho cậu có đòi cậu đồng nào không? Rõ ràng cậu có lợi hơn còn muốn gì nữa?"
Tiền Xuyên khó thở: "Cậu đúng là ngang ngược! Đã được lợi còn khoe mẽ! Học viện luật dạy mấy người cách đổi trắng thay đen à?"
Lưu Thi Vận chẳng thèm liếc mắt nhìn anh: "Tiền Xuyên tôi cho cậu hay, Lưu Thi Vận tôi hôm nay bỏ qua cho cậu vì nể mặt cậu là em trai Tiền Duy mà thôi."
Tiền Duy tranh thủ châm lửa thổi gió: "Không cần phải nể mặt tao đâu, mày muốn xử nó thế nào cứ tự nhiên đừng khách sáo!"
Chính vì Tiền Duy, Lưu Thi Vận mới quen Tiền Xuyên , nhưng cũng chỉ ở mức biết nhau mà thôi, cho dù ở kiếp trước, mấy chục năm trôi qua Lưu Thi Vận cũng chỉ gặpTiền Xuyên vài lần, tuy hai người không mấy thân thiệnnhưng bình thường gặp mặt cũng có thể nhìn nhau cười mấy tiếng. Tiền Duy không ngờ ở kiếp này, hai người lại gây thù chuốc oán với nhau như thế.
Lưu Thi Vận xắn tay áo lên, sau khi được sự cho phép của Tiền Duy, thì định làm lớn chuyện: "Cái gì mà đổi trắng thay đen, cái ấy người ta gọi là tài ăn nói, cậu có sự thông minh và nhạy bén ấy không hả?" Lưu Thi Vận cười ha ha một tiếng, "Hơ hơ, tôi quên, cậu ở khoa thể dục mà nhỉ, tất nhiên là không có rồi, dinh dưỡng trên người cậu đều dồn hết xuống tứ chi rồi, tôi đoán bộ não của cậu cho vào nồi lẩu ninh nước dùng cũng chẳng đủ tư cách nữa là, không chừng còn làm hỏng luôn nồi nước dùng."
Tiền Xuyên lắp bắp: "Cậu… cậu…"
Cũng may lúc này đã sắp chạng vạng tối, cũng đã tới lúc mọi người tập hợp, chẳng bao lâu sau, những người còn lại cũng lục tục quay về nơi đã hẹn trước, Tiền Xuyên nhanh mắt, vừa liếc một cái liền nhận ra Mạc Tử Tâm đang ở cách đó không xa, thế là anh lập tức gạt Lưu Thi Vận sang bên, chẳng thèm tham chiến, mau chóng điều chỉnh lại cảm xúc, giữ trên môi nụ cười mỉm tỏa nắng, chuẩn bị bước tới đón cô.
Chỉ tiếc Mạc Tử Tâm là mỹ nhân, dù có lạc Tiền Xuyên, nhưng tuyệt đối sẽ không lẻ loi một mình, giờ này đi bên cạnh cô là một nam sinh cao ráo, hai người cũng đang nói cười, ngay lập tức Tiền Xuyên cảm giác nguy hiểm khắp tứ phía. Nam sinh bên cạnh Mạc Tử Tâm kia, hiển nhiên cũng có ý với giai nhân, cậu ta liếc mắt cảnh giác nhìn Tiền Xuyên, có ý đồ muốn cản trở anh, không muốn cho anh tiếp cận Mạc Tử Tâm.
May mà Mạc Tử Tâm đã chủ động đi tới bắt chuyện: "Tiền Xuyên, vừa rồi không biết sao lại lạc mất mọi người, sau đó tôi đành phải đi một mình. Đúng rồi, đây là quà lưu niệm tôi vừa mua, tặng cậu một cái."
Tiền Xuyên cầm món đồ lưu niệm, mặt mày đắc ý, anh không nhịn được quay ra liếc nhìn Tiền Duy đầy ẩn ý rồi bắt đầu khoe khoang: "Xem đê, cậu ấy đối xử với tôi khác với mấy người, dù bà có phá đám chúng tôi đến đâu, dù hôm nay tôi không được đi chơi cùng cậu ấy, tôi cũng sớm biết, trong lòng cậu ấy tôi đã chiếm một vị trí vô cùng quan trọng rồi."
Tiền Duy cười ha ha: "Vậy cậu em nhìn sang bên kia đê."
Tiền Xuyên vừa quay đầu, liền thấy Mạc Tử Tâm đi tới chỗ mấy bạn học bên cạnh, đưa cho mỗi người một món quá lưu niệm y hệt như cái vừa tặng Tiền Xuyên, ngay cả Tiền Duy và Lưu Thi Vận cũng nhận được một phần cho mình.
Tiền Xuyên: "…"
Tặng quà hết một lượt, Mạc Tử Tâm mới ra vẻ tự nhiên đi tới bên cạnh Lục Tuân, cô cúi đầu, môi hơi mím, dáng vẻ hơi ngại ngùng: "Lục Tuân, cái này cho cậu."
Mặc dù động tác của Mạc Tử Tâm rất nhanh, nhưng Tiền Duy vẫn nhìn thấy rất rõ, món quà mà cô nàng tặng Lục Tuân được đóng gói khác với mọi người, nhìn thì to hơn cái tặng cho mọi người nhiều. Lục Tuân chẳng mấy niềm nở với Mạc Tử Tâm, nhưng cuối cùng cô vẫn đối xử với anh đặc biệt hơn những người khác.
Đáng tiếc đối với món quà lấy lòng của người đẹp, Lục Tuân lại chẳng có vẻ hứng thú gì mấy, gương mặt kia vẫn lạnh toát như người chết, cứ như linh kiện chính không có khả năng dẫn nhiệt, khách khí khẽ gật đầu một cái với Mạc Tử Tâm, nói tiếng cám ơn, lời ít mà ý nhiều, cứ như sợ nói thêm một từ thì chết vậy .
Trong lòng Tiền Duy thầm đổ mồ hôi, mặc dù người ta nói có đôi khi thận trọng sẽ khiến bản thân càng trở nên hấp dẫn hơn, nhưng Lục Tuân à, có phải cậu thận trọng quá nhiều rồi không!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!