May vì đói bụng từ lâu nên lúc này Tiền Duy chỉ biết vùi đầu ăn, vài phút sau đã giải quyết hơn nửa chiếc bánh pizza, ngược lại Lục Tuân rõ ràng vừa rồi còn than đói bụng không thể chờ pizza thêm giây phút nào nữa, giờ này lại cầm dao nĩa, mặt uể oải nhìn chiếc bánh pizza trên bàn.
"Đúng rồi, tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu đây?" Tiền Duy mau chóng dồn tinh lực cho chính sự, hai người ăn xong bữa, cũng chẳng thể cứ ngồi lì ở khu ẩm thực chờ đợi được, nơi này người đến người đi liên tục, chỉ sợ cũng chẳng có mấy hi vọng tìm được đám người Mạc Tử Tâm. Tin nhắn rồi những cuộc gọi tới Tiền Xuyên tất nhiên cũng như đá chìm đáy biển, thằng nhóc này nhất định sẽ không để lộ kế hoạch của mình đâu.
"Với sự hiểu biết của tôi về Tiền Xuyên cho thấy, tôi đoán tiếp theo cậu ta sẽ dẫn Mạc Tử Tâm đi chơi tàu lượn siêu tốc, dù sao những trò như tàu lượn siêu tốc, chỉ cần nam sinh giữ thái độ bình tĩnh tự tin trong khi mọi người đang kêu gào bên tai thì sẽ thể hiện được khí khái đàn ông của mình, còn nữ sinh ngồi đua siêu tốc xuống xong, chắc chắn sẽ chưa hồi hồn đầu óc choàng vác, khi ấy nam sinh lại có cơ hội được thể hiện, cứ hết lòng quan tâm an ủi là độ thiện cảm tự nhiên được tăng cao thôi."
Tiền Duy sắn ống tay áo, "Việc này không thể chậm trễ, chúng ta mau đi thôi, qua trò đua siêu tốc xếp hàng, tám phần là có thể tìm được Tiền Xuyên cùng Mạc Tử Tâm."
"Tôi ngồi tàu lượn thì không sao." Lục Tuân vẫn thong dong như thường, anh nhìn thoáng qua Tiền Duy, "Nhưng cậu có ổn không đấy?"
"Không cần lo lắng cho tôi đâu! Tôi chơi được mà!"
"Tôi không lo cho cậu." Lục Tuân dừng một chút, "Tôi lo cho tôi đây nè."
Anh ngồi tàu lượn không sao cả nhưng vẫn lo lắng cho bản thân mình, xem ra Lục Tuân rốt cục cũng bắt đầu cảm thấy lo lắng vì mình không đấu lại được Tiền Xuyên vì anh nhanh chân đến trước rồi .
Tiền Duy vỗ vỗ ngực, động viên anh: "Lục Tuân, cậu yên tâm, có tôi ở đây, tuyệt đối sẽ không để Tiền Xuyên được như ý muốn! Tôi nhất định sẽ phá đám Tiền Xuyên và Mạc Tử Tâm đến cùng!"
"Cái tôi lo là cậu vừa ăn no xong đã đi tàu lượn, rồi xuống thì lại nôn hết lên người tôi."
Tuyệt đối không thể cáu với sếp lớn tương lai, tuyệt đối không thể đánh vị lãnh đạo trực tiếp tương lai của mình… Tiền Duy thầm mặc niệm trong lòng mười lần, rốt cục mới sắp xếp xong tâm tình của mình mà tiếp tục mỉm cười với Lục Tuân.
"Cậu cũng nên lo lắng cho bản thân mình." Có lẽ lúc này cô nên tạo áp lực cho Lục Tuân, "Cậu lại cứ thong dong nhàn nhã không chịu làm gì, ngộ nhỡ Mạc Tử Tâm và Tiền Xuyên thật sự có bước phát triển lớn rồi hai người đó hẹn hò, lúc ấy mà cậu theo đuổi Mạc Tử Tâm, thì danh bất chính ngôn bất thuận, chính là nam tiểu tam đáng ghét, sẽ bị người đời thóa mạ, cậu còn muốn giữ hình tượng không ?"
Mặt Lục Tuân đầy vẻ khinh bỉ: "Trong tình yêu, vốn chẳng thể nhắc tới đạo đức được, trong tình yêu nhường nhịn và tới trước hay tới sau cũng chẳng có ý nghĩa cả, những người thường lo được lo mất chứng tỏ họ vốn yêu đối phương không đủ. Người mà Lục Tuân tôi thích, dù có phải làm tiểu tam tôi cũng không bỏ cuộc, hình tượng là gì, có ăn được không? So với người tôi thích thì nó chẳng là gì cả?"
Tiền Duy rất muốn ghi âm những lời nói này rồi cho Lục Tuân của mười năm sau nghe lại, Lục Tuân ơi Lục Tuân, nếu cậu đã có ý thức giác ngộ, vì sao ngày xưa Tiền Xuyên theo đuổi được Mạc Tử Tâm thì cậu lại một mình độc thân nhiều năm như thế! Cậu có bản lĩnh sao không làm nam tiểu tam đi cướp người mình yêu về! Nói mạnh miệng thì ai mà chẳng nói được!
"Huống chi người mà tôi thích, tôi sẽ không cho cô ấy cơ hội quen với bất kỳ ai ." Lục Tuân thản nhiên bổ sung thêm, "Lục Tuân tôi đây cũng chẳng đến mức phải lưu lạc tới bước đường làm nam tiểu tam."
Được được được, Tiền Duy rất muốn nói cho anh biết, mười năm sau anh còn chẳng có cơ hội được làm nam tiểu tam nữa là!
Cũng may mặc dù mạnh miệng nhưng Lục Tuân cuối cùng vẫn theo sau Tiền Duy tới khu tàu lượn siêu tốc để xếp hàng. Tàu lượn trên không cũng là một trong những trò chơi hot trong công viên, người tới xếp hàng không ít, cô kiễng chân lên nhìn xung quanh, nhưng đến lượt Tiền Duy lên tàu, cô cũng chẳng thấy bóng dáng Mạc Tử Tâm hay Tiền Xuyên trong đội ngũ xếp hàng.
"Vé vào công viên cũng không hề rẻ, đến cũng đến rồi, còn xếp hàng chờ ở đây lâu như thế, đã đến lượt, ngu hay sao mà không đi!"
Vừa nghĩ như thế, Tiền Duy kiên trì lôi kéo Lục Tuân cùng lên ngồi tàu lượn siêu tốc. Thật ra Tiền Duy là người rất nhát gan, mấy trò như kiểu tàu lượn siêu tốc này sẽ không bao giờ xuất hiện trong danh sách muốn chơi của cô, ngay cả kiếp trước cô cũng chưa từng ngồi tàu lượn bao giờ, cho nên mặc dù đã từng nghe người ta kể về sự kinh khủng của tàu lượn, cũng nghe những tiếng rít gào của mọi người khi ngồi trên tàu lượn không trung, nhưng vì bản thân chưa từng được trải nghiệm bao giờ nên trong lòng vẫn không cảm nhận được sự đáng sợ thật sự của tàu lượn siêu tốc.
Nhưng lần này… khi tàu lượn vừa khởi động, Tiền Duy đã bắt đầu hối hận rồi, khi tàu lượn chuẩn bị tăng tốc thì cô bắt đầu hò hét, khi tàu lượn lên đến đoạn cao nhất rồi lao xuống thì cô bắt đầu khóc, đến khi tàu lượn đi được một vòng rồi kết thúc thì Tiền Duy tự thề với bản thân, đời này cô chỉ thử một lần duy nhất này thôi…
Chờ Tiền Duy ra khỏi ghế ngồi, cô mới cảm thấy hai chân mình run lẩy bẩy, Lục Tuân ngồi bên cạnh cô, vừa rồi trong cả hành trình anh không rên một câu yên lặng bình tĩnh, điều khiến cô cảm thấy hoảng hốt là trong khi tàu lượn đang trên đỉnh anh còn thể bình tĩnh nói với cô rằng"Bây giờ hơi ồn, vài giây là hết ngay". Vào lúc này, mặt mũi Tiền Duy có trăm ngàn sắc thái, nhưng chẳng biết tại sao, sắc mặt Lục Tuân cũng chẳng dễ nhìn là mấy, anh chau mày, nhếch bờ môi đẹp, cả gương mặt như được bao trùm bởi một lớp sương lạnh.
Chẳng lẽ Lục Tuân muốn giữ hình tượng đàn ông nên không dám hét, nhưng thật ra trong lòng sợ muốn chết?
Tiền Duy quan sát anh một lúc lâu, cuối cùng vẫn quyết định mở miệng quan tâm mấy câu về sức khỏe sếp lớn tương lai: "Cái trò tàu lượn siêu tốc này quả thực rất đáng sợ , chủ yếu là cái cảm giác mất trọng lượng tức thời, nếu cậu muốn hét thì cũng rất bình thường thôi mà, chẳng phải có bài hát đó sao? "Đàn ông khóc không có tội" [1], tôi nói này, có đôi khi những cảm xúc trong lòng nên được hô lên thật lớn để phát tiết, cậu cảm thấy tàu lượn đáng sợ cũng chẳng phải vấn đề gì to tát, nhưng cái cảm giác sợ hãi vừa rồi nếu bị kiềm chế trong lòng quá lâu sẽ khiến người ta khó chịu, không chừng còn ảnh hưởng tới tâm lý sau này."
[1] Đàn ông khóc không có tội –
"Cả hành trình tôi không nói một câu nào, cậu cũng biết tôi sợ sao?"
"Ừ thì… vậy sao sắc mặt cậu lại khó coi như thế?"
Lục Tuân có vẻ định nhẫn nhịn, nhưng cuối cùng vẫn thất bại, anh nghiến răng nghiến lợi đáp lại: "Cậu không thấy sau khi ra khỏi tàu lượn có bao nhiêu người quay ra nhìn chúng ta à?"
Tiền Duy gãi đầu một cái: "Có á?" Vừa rồi lúc xuống chân cô còn đang run rẩy, vốn chẳng chú ý đến ánh nhìn của người khác, giờ này nhờ Lục Tuân nhắc khéo, cô vừa quay đầu, chợt nhận ra có không ít người vừa xuống khỏi tàu lượn liền quay ra nhìn Tiền Duy và Lục Tuân len lén cười, thậm chí còn có mấy đôi tình nhân nhiệt tình đi trước nhưng vẫn quay lại vẫy vẫy tay với Tiền Duy, sau đó quay sang nhìn Lục Tuân bên cạnh cô cười ẩn ý: "Anh ấy chính là Lục Tuân à?"
Tiền Duy trợn mắt há mồm: "Bọn họ nhìn cậu chằm chằm là vì cậu đẹp trai thôi? Nhưng vì sao bọn họ lại biết cậu là Lục Tuân? Cậu nổi tiếng thế á?"
Lục Tuân dường như đang cố kìm nén cơn giận: "Chính xác mà nói, bọn họ nhìn cậu mới đúng, Tiền Duy, cậu có biết vừa rồi lúc ngồi trên tàu lượn cậu gào thét như điên không? Cậu còn nhớ cậu gào thét gì không?" Anh có vẻ đã mất hết kiên nhẫn, "Trong mấy phút ngồi trên tàu lượn, cậu văng bậy ít nhất ba câu, thôi, khi cậu sợ hãi cậu sẽ văng bậy theo phản xạ vô điều kiện, tôi cũng không thể cản; những lời thô tục thuận miệng tuôn ra như suối, thôi, là một người học luật mồm miệng hoạt ngôn cũng bình thường, tôi cũng chấp nhận , nhưng cậu mắng gì thì mắng nhưng lại lôi tôi ra mắng là có ý gì?" Lục Tuân hung dữ nhìn Tiền Duy, "Không phải cậu đang hỏi sao người ta lại biết tên tôi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!