Giờ này thì phim 4D cũng sắp kết thúc rồi, quả nhiên khi cô kéo Lục Tuân tới cửa rạp chiếu phim đã thấy một dòng người lũ lượt đi ra, Tiền Duy nhạy bén, liếc mắt liền nhận ra Tiền Xuyên cao kều phía xa xa, trong đám người đông đúc kia anh lịch thiệp dọn đường cho Mạc Tử Tâm, cứ theo sát bên cạnh cô bảo vệ.
Tiền Duy một tay kéo Lục Tuân qua đó, một tay tiến tới vỗ vai Tiền Xuyên.
"Rốt cục cũng thấy hai người rồi, từ giờ chúng ta cứ đi chung với nhau đi."
Tiền Xuyên chau mày hiển nhiên vô cùng không vui, nhưng sau khi nhìn chiếc áo trên người Tiền Duy và Lục Tuân thì sự mất hứng đã tan thành mây khói.
"Ha ha ha ha ha, chúa công và gian thần, ha ha ha ha ha, Tiền Duy, cái áo này hợp với bà vãi."
Mạc Tử Tâm nhìn thoáng qua Lục Tuân, lại liếc mắt nhìn Tiền Duy thì chẳng thể cười nổi, thậm chí còn có lời muốn nói lại thôi, Tiền Duy liền cảm thấy cô có vẻ không vui cho lắm.
Tiền Duy vội nhanh nhảu giải thích: "Chúng tôi đâu có mặc đồ đôi, là vì trong tiệm chỉ có mấy chiếc áo kiểu này thôi." Cô liếc mắt nhìn Lục Tuân ra hiệu một cái, "Vừa lúc thấy áo mình cũng bẩn nên mới quyết định mua một cái."
Kết quả là cái liếc mắt ra hiệu kia cũng chẳng có tác dụng gì, hơn nữa còn khiến mọi chuyện càng xấu đi, Lục Tuân tựa như nhớ ra chuyện gì đó: "Hơ, cậu có nôn vào người cậu đâu, nôn sạch vào người tôi đấy chứ."
"…" Lục Tuân, cậu có cần phá đám thế không? Chẳng phải tôi đây lo lắng nên mới giúp cậu giải thích cho Mạc Tử Tâm đó sao? Cậu không hiểu cái gì gọi là lời nói dối có ý tốt cả?
Lục Tuân nói xong, ánh mắt Mạc Tử Tâm nhìn cô quả nhiên cũng có sự thay đổi, cứ như cô là người con gái mưu kế đang cố gắng lấy cớ để mặc đồ đôi với Lục Tuân vậy, Tiền Duy nghẹn họng, không biết phải giải thích thế nào mới đúng, trời cao có mắt, cô chỉ muốn tìm lý do giúp Lục Tuân làm rõ mọi chuyện tránh để Mạc Tử Tâm phải suy nghĩ nhiều , cuối cùng tên tổ tông ấy lại nói một câu khiến cô trở thành một người trong ngoài bất nhất…
"Tiền Duy!" dường như còn ngại chưa đủ náo nhiệt , bên tai Tiền Duy liền vang lên tiếng Lưu Thi Vận, hóa ra cô nàng cũng vừa xem hết phim 4D đi ra, hơn nữa vì không biết vụ nôn mửa lúc nãy nên khi cô thấy Tiền Duy và Lục Tuân thì phản ứng còn khoa trương hơn nữa, "Ôi mẹ ơi, hai người vừa đi đâu về thế? Đến mức mà thay cả áo mới cơ à? Còn là kiểu áo đôi nữa? Dù có là sinh viên cũng chẳng có mấy cặp thể hiện trắng trợn như hai người đâu? Không ngại à?
Chẳng lẽ hai người chẳng thèm để ý tới cảm xúc của đám người quần chúng vây quanh sao?" Cô nhìn chằm chằm Tiền Duy, "Hơn nữa sao hai người lại chọn kiểu này?"
Tiền Duy nản chí lại mau chóng giải thích đầu đuôi câu chuyện lần nữa, Lưu Thi Vận mặc dù vẫn còn chút hoài nghi, nhưng cuối cùng cũng ngừng tra hỏi về chuyện này.
"Tiếp theo chúng ta sẽ chơi gì đây? Tiền Xuyên, không phải cậu đã có kế hoạch hết rồi à, mấy người chuẩn bị đi đâu tiếp?"
Đối với câu hỏi vừa rồi của Lưu Thi Vận , Tiền Xuyên hiển nhiên chẳng muốn trả lời chút nào, anh đang nóng lòng muốn thoát khỏi đám người vô duyên này, để dốc sức vào công cuộc cưa đổ nữ thần của mình, đáng tiếc Mạc Tử Tâm rất hào phóng thông báo với mọi người kế hoạch của anh.
"Tiền Xuyên vừa nói với tôi là chuẩn bị tới khu nhà ma." Mạc Tử Tâm mở miệng khẽ cười một tiếng, cô nhìn thoáng qua Lục Tuân, "Nếu không thì mọi người cùng nhau đi chung? Nghe nói bên trong căn nhà ma này được thiết kế dựa trên các phân cảnh của những bộ phim ma khá nổi tiếng, các nhân viên sẽ đóng vai ma, hóa trang vô cùng đáng sợ, vì thế đi đoàn đông sẽ không cảm thấy sợ hãi nữa."
Tiền Duy cầu còn không được: "Đi chung đi, mấy người chúng ta cùng đi."
Hay thật, trong nhà ma bầu không khí âm trầm đáng sợ như thế, là nơi tuyệt nhất để thể hiện khí chất và nét quyến rũ của một người đàn ông, Tiền Duy còn không biết Tiền Xuyên đang nghĩ gì hay sao? Nếu chỉ có hai người là anh và Mạc Tử Tâm, đợi chút nữa khi vào nhà ma, Mạc Tử Tâm tuyệt đối sẽ rất sợ, khi đó cũng chỉ có thể dựa vào Tiền Xuyên đi bên cạnh, con gái khi đã sợ hãi thì đừng nói là nắm tay thôi, ngay cả lao vào lòng con trai cũng được nữa là, thế cũng đủ mập mờ rồi.
Con gái hưởng thụ cảm giác được bảo vệ, một lần hai lần, lại càng dễ có ấn tượng tốt với người con trai đó.
"Tiền Duy, không phải bà bị bệnh quáng gà hơn nữa cũng sợ ma chết khiếp mà? ! Bà vào nhà ma làm gì? !" Mắt thấy kế hoạch của mình sắp thất bại, Tiền Xuyên không nhịn được liền quát lên, "Tôi không muốn lát nữa vào nhà ma không bị ma dọa chết mà lại đứng tim vì tiếng hét man rợ của bà đâu!"
Tiền Duy cậy mạnh nói: "Chẳng phải lúc nào mày cũng bảo chị men sao? Chị mày mạnh mẽ, không sợ ma quỷ, bệnh quáng gà chẳng phải càng tốt, trong đó đen xì chị cũng chẳng thấy ma được."
"Không sao đâu, Tiền Duy có tôi lo, tôi chính là "Lưu lớn mật" xem tất cả những bộ phim ma trên thế giới mà mặt chẳng biến sắc." Lưu Thi Vận nhào tới ôm cổ Tiền Duy, hô, "Đừng đứng đực ra đó nữa, mọi người đi thôi, đến sớm còn xếp hàng vào sớm."
Đối với đề nghị vào nhà ma này, Lục Tuân từ chối cho ý kiến, anh cũng chẳng hề phản đối.
Lần này, đại cục đã định, dù Tiền Xuyên không cam lòng đến đâu, thì cũng chỉ đành nhìn ba người Tiền Duy Lưu Thi Vận và Lục Tuân cùng gia nhập.
Đoàn người lần lượt xếp hàng vào nhà ma, nhưng vì đây là một trò chơi hấp dẫn, nên trong nhà ma tất nhiên khá đông người, đi qua một dãy hành lang dài là chính thức bước vào căn nhà ma, trong phòng bao trùm bởi bầu không khí kinh khủng, dù giơ năm ngón tay ra trước mặt cũng chẳng nhìn thấy gì. Vì bị quáng gà nên mỗi lần đi qua vùng có tia sáng thì Tiền Duy cũng chẳng thấy rõ vật gì xung quanh, đôi khi thậm chí còn không nhìn thấy gì hết, chỉ có thể nhìn thấy viền mờ mờ bao quanh vật đó, bởi vậy cô rất sợ bóng tối, luôn có cảm giác trong bóng tối có thứ gì đang ẩn nấp, nhưng lúc này cô không thể nghĩ nhiều nữa, cô cắn răng, cố gắng chen chân theo ngay sau Tiền Xuyên, có ý muốn tách anh và Mạc Tử Tâm ra khỏi nhau, thỉnh thoảng mượn ánh lửa từ đám "ma trơi", cô quay đầu liền nhìn thấy Lục Tuân đang không nhanh không chậm theo ngay sau lưng cô, mà Lưu Thi Vận thì vẫn luôn đứng bên cô.
"A a a a a a!"
"A —— "
Đoàn người phía trước không biết đã chứng kiến cảnh tượng kinh khủng gì, Tiền Duy còn chưa bước vào, đã nghe thấy tiếng gào thét vang lên từ trong phòng, khiến trái tim cũng bật khỏi lồng ngực.
Mà đoàn người vừa tiến vào căn phòng ghê rợn đó chắc hẳn không chịu được bầu không khí kinh khủng trong ấy, nên đã quay lại theo đường cũ chạy ra, vì thế đã khiến cả đoàn Tiền Duy loạn lạc. Trong không gian tối đen mơ hồ, chẳng biết từ lúc nào mà Lưu Thi Vận bị đám người kia xô đẩy đi đâu nên không còn đi bên cạnh cô nữa, trong lòng Tiền Duy vô cùng sợ hãi, chỉ có thể lần theo chỗ Tiền Xuyên vừa đứng mà tìm anh, cũng may cuối cùng cô cũng tìm được Tiền Xuyên, lẫn trong bóng đêm mặc dù không thấy rõ diện mạo, nhưng dáng người cao cao của anh thì cô không thể nhầm được, Tiền Duy như nhánh cỏ cứu mạng mau chóng nắm chặt lấy tay anh.
"Chị sợ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!