Chương 17: Chúa công và Gian thần

Tiền Duy nôn xong, liền cảm thấy sự khó chịu trong dạ dày nãy giờ tan hẳn, tinh thần sảng khoải hẳn lên, chỉ là vừa ngẩng đầu một cái, cô chợt thấy gương mặt Lục Tuân đen như đít nồi. Lúc này cô mới nhận ra, vì trận xóc nảy vừa rồi, một nửa thứ cô vừa nôn ra đã văng hết lên người anh…

"Tôi lau!"[1]

[1] Nguyên văn là , ngôn ngữ mạng trung quốc có ý là Điên mẹ rồi ~ nhưng ý bà Duy ở đây là định lau cho ông Lục thoy =))

"Tiền Duy!" Lục Tuân nghiến răng nghiến lợi, anh sắp điên lên mất, "Cậu nôn đầy ra người tôi, còn chửi bậy?"

"Oan uổng quá!" Tiền Duy luống cuống tay chân lấy khăn tay ra, "Tôi đâu có chửi bậy, tôi muốn nói là tôi lau, lau cho cậu ấy! Tôi lau còn không được sao?"

Nhưng anh lại gạt bàn tay Tiền Duy đang lau loạn trên người mình: "Cậu đừng lau nữa." Anh nhìn cô cười lạnh, "Tôi sẽ không cho cậu cơ hội để cậu lấy lý do lau mà sờ loạn người tôi ."

Tiền Duy: ? ? ?

Đúng lúc này, xe bus rốt cục cũng tới điểm đích, cửa xe vừa mở, mọi người liền nối đuôi nhau xuống xe rồi bắt đầu chia nhóm tới xếp hàng ở những trò chơi mà mình cảm thấy hứng thú.

"Tử Tâm, đi thôi, tôi dẫn cậu đi xem phim 4D ."

Mạc Tử Tâm lại chẳng động đậy, cô nàng cắn môi một cái đưa mắt nhìn những vệt nước bẩn trên người Lục Tuân: "Nhưng Lục Tuân cứ đi thế này nhất định sẽ rất khó chịu…"

Tiền Duy lập tức nói: "Nếu không mọi người chờ chúng tôi một lát, tôi sẽ cùng Lục Tuân tới nhà vệ sinh rửa qua một lượt? Dù sao mọi người cũng đã thống nhất sẽ cùng nhau đi xem phim 4D rồi mà."

Tiền Duy chẳng thèm để ý đến gương mặt xị ra của Tiền Xuyên đang chuẩn bị nói tiếp, nhưng lại bị Lục Tuân cất lời cắt ngang.

"Cậu cùng tôi vào toilet sao?" Anh cười lạnh một tiếng, "Thế cậu chuẩn bị vào toilet nam cùng tôi hay là tôi theo cậu vào toilet nữ? Cũng chẳng phải chỉ mình tôi tự rửa thôi sao?" Lục Tuân nói xong quay đầu nhìn thoáng qua Tiền Xuyên, "Phim 4D cũng chỉ có vài suất chiếu trong ngày, nếu giờ không tới xếp hàng đợi lát nữa sẽ không vào xem được, mấy cậu cứ đi trước, không cần chờ tôi đâu."

Tiền Xuyên suýt chút nữa muốn phi tới ôm chầm lấy Lục Tuân một cái: "Lục Tuân, cậu đúng là người biết hy sinh vì người khác, không hổ là thần tượng mà Tiền Duy ca ngợi suốt ngày, vậy tôi không khách sáo nữa nhé, tôi và Tử Tâm đi trước vậy."

"Vậy tôi cũng đi!" Tiền Duy nhanh chóng nhấc chân đuổi theo, bây giờ Lục Tuân đã bị loại , trách nhiệm cô gánh vác sẽ càng nặng nề, nhất định phải vì tương lai của sếp mà hết mình làm bóng đèn chen ngang giữa Tiền Xuyên và Mạc Tử Tâm !

"Tiền Duy, cậu ở lại." Đáng tiếc dù Tiền Duy đang tràn trề nhiệt huyết, nhưng cũng chẳng được sếp lớn ủng hộ, anh gọi Tiền Duy, "Có một câu chắc cậu cũng nghe rồi, ai gây chuyện thì người đó phải chịu trách nhiệm."

"Chẳng phải cậu nói tôi ở lại cũng không giúp được gì sao? Dù sao cũng chỉ mình cậu vào toilet tự rửa được…"

"Chẳng lẽ cậu định để tôi mặc thế này cả ngày à?" Lục Tuân khẽ cười lạnh, "Cậu nôn đầy ra người tôi, còn mong tôi vào toilet rửa xong thì để tôi tiếp tục mặc thế này à?"

Tiền Duy dè dặt hỏi ý: "Vậy…. Vậy cậu định cởi trần à? Cũng không tệ lắm đâu, dù sao dáng người cậu cũng đẹp, nhưng làm thế thì có vẻ nổi bật quá…"

"Cậu còn muốn ngắm dáng người tôi nữa?"

Tiền Duy liên tục xua tay: "Không không không… Ý của tôi không phải vậy."

"Thế cậu còn đứng ngây ra đó làm gì? Đi đi."

"Hả?"

"Phía đông nam của công viên giải trí có mấy tiệm bán đồ lưu niệm, chắc hẳn cũng sẽ bán áo kỉ niệm." Lục Tuân chau mày, "Còn chưa đi à?"

Tiền Duy nhìn thoáng qua vết bẩn trên áo anh, cuối cùng đành ủ rũ cúi đầu nhìn Tiền Xuyên mặt mày hớn hở cùng Mạc Tử Tâm tới rạp chiếu phim 4D ớ hướng ngược lại, còn cô thì lề mề theo sau Lục Tuân tới cửa hàng lưu niệm gần đó.

***

Nếu như nói trên đường đi mặt Lục Tuân chỉ đen không thôi thì lúc vào tiệm lưu niệm cả gương mặt anh liền biến thành màu trong đen có xanh, trong xanh lại có đen.

"Chỉ có kiểu này thôi sao?" Anh có vẻ đang nén giận, cố gắng bình tĩnh mở miệng hỏi.

"Chỉ có kiểu này thôi, công viên cũng mở chưa được bao lâu, tiệm chúng tôi cũng gấp rút khai trương , hàng hóa lấy về cũng chưa được đầy đủ, áo kỉ niệm vẫn đang giai đoạn thiết kế, trước mắt cũng chỉ có kiểu này ."

Lục Tuân nhìn hàng dài những chiếc áo tự gọi là kỉ niệm với thiết kế đơn giản mắc trên kệ, sắc mặt trùng xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!