Chương 15: Cậu mặc chiếc áo này vào đi !

Tiền Duy quả thực không hiểu gì cả, mặc dù trông cô không xinh đẹp như Mạc Tử Tâm, nhưng cũng đâu đến nỗi xấu xúc phạm người nhìn, bình thường đi ngoài đường cũng có người tới bắt chuyện xin số, Lục Tuân có cần phải như thế không?

"Lục Tuân…"

Cuối cùng cô còn chưa nói hết lời, đã bị Lục Tuân cắt ngang : "Cậu cứ ngồi im ở đó, đừng nói chuyện với tôi."

"…"

Cứ như vậy, hai người duy trì bầu không khí im lặng tuyệt đối ngồi bên nhau trong quán cafe, dường như anh đã hạ quyết tâm không nhìn cô nữa, anh cứ ngồi đó nhìn ra ngoài cửa sổ, những vệt đỏ trên mặt rốt cục cũng dần biến mất, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng quay sang nhìn Tiền Duy vẫn sáng rực như thế.

Cũng may mưa to tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh, cơn mưa ngoài kia cuối cùng cũng tạnh, bầu trời lại trở nên trong xanh như vừa nãy, Tiền Duy đứng dậy, không nghĩ nhiều mà chỉ muốn về ký túc ngay, quần áo trên người cô đang ẩm ướt dính chặt vào mình, cô chỉ muốn về phòng thay đồ.

Nhưng khi cô vừa đứng lên chuẩn bị đi ra, Lục Tuân liền vươn tay kéo cô lại.

"Cậu ngồi đó."

"Vì sao?"

Lục Tuân cũng đứng lên, dáng người cao lớn che khuất ánh sáng trước mặt Tiền Duy, anh nhìn thoáng qua cô rồi lại dời mắt sang hướng khác, thái độ quả quyết.

"Cậu hỏi nhiều thế làm gì, cứ ngồi đây chờ tôi một lát. Đừng đi ra đấy."

Anh nói xong, lại quay sang nhìn Tiền Duy với ánh mắt đầy cảnh cáo, sau đó một mình quay người đẩy cửa bước nhanh ra ngoài.

Tiền Duy bị bỏ lại một mình trong quán cafe, nhìn theo bóng lưng cao lớn của Lục Tuân mà chỉ biết trợn mắt há mồm, chuyện gì thế nhỉ? Rõ ràng hết mưa rồi, vì sao hai người không thể cùng về, Lục Tuân nhất định bắt cô ngồi đây chờ anh làm gì?

Cũng may Lục Tuân nói được thì làm được, không để cô phải chờ lâu, anh vội vàng đẩy cửa quán bước vào, Tiền Duy còn chưa kịp hỏi gì, anh đã chùm ngay chiếc áo khoác đen lên đầu cô.

"Mặc vào."

"Hở?"

Lục Tuân nhíu nhíu mày: "Mặc chiếc áo này vào đi, chẳng lẽ tôi nói khó hiểu lắm à?"

"Nhưng tôi không thấy lạnh.."

"Tôi sẽ viết giúp cậu bài luận văn cuối kỳ môn Hình pháp." Lục Tuân nhìn Tiền Duy một cái, "Cậu mặc vào đi."

"Được được! Tôi mặc! Tôi mặc!" Tin vui đã đập ngay trước mặt, đầu óc còn đang choáng váng nhưng tay cô đã kéo vội chiếc áo khoác trong tay Lục Tuân, nhanh chóng mặc lên người.

"Kéo khóa lên đi."

Tiền Duy gật đầu liên tục, mau chóng kéo khóa lên cao hơn cả ngực.

Sau khi cô mặc áo vào, Lục Tuân mới dám quay lại nhìn thẳng vào cô, anh quét một lượt từ trên xuống dưới người Tiền Duy, sắc mặt mới dịu lại không ít.

Chẳng lẽ anh sợ cô cảm lạnh vì dính mưa sao? Tiền Duy nhìn thoáng qua gương mặt thối đen kia, đột nhiên cảm thấy thoải mái: "Cám ơn cậu nhé, Lục Tuân." Xem ra tuy ông chủ tương lai lòng dạ nham hiểm nhưng vẫn có chút tốt bụng .

Lục Tuân nhếch khóe miệng, vẻ mặt lạnh lùng: "Không cần cám ơn, chiếc áo của cậu trông khó coi chết được, ảnh hưởng đến bộ mặt của thành phố ta."

"…"

Tiền Duy ngắm chiếc áo khoác đen đang phủ trên người mình do người nào đó tiện tay mua , nghĩ mãi mà không ra tại sao chiếc áo anh mua lại có thể làm đẹp bộ mặt của thành phố, phản chiếu trong tấm cửa kính của quán, Tiền Duy luôn có cảm giác cả người mình như được bọc trong chiếc túi bóng rác màu đen, hơn nữa còn là loại cỡ lớn…

Đáng tiếc Lục Tuân chẳng có hứng thú với chuyện bình luận về thẩm mỹ của anh, Tiền Duy chỉ đành nhắm mắt theo đuôi anh đi về, hai người không ai nói gì nữa, cho đến khi tới cửa trường học, Tiền Duy mới đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó.

"Ơ? Lục Tuân, chẳng phải cậu đang định đi đâu à, không về trường cơ mà?"

Lúc này Lục Tuân mới nhớ ra, anh khẽ ngẩn người, nhưng vài giây sau đó lại khôi phục thần thái lạnh lùng của mình: "Quần áo tôi cũng ướt hết rồi, về ký túc thay trước đã."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!