Tiền Xuyên dẻo mồm, chẳng biết đã nói gì mà khiến Mạc Tử Tâm cười không ngậm được miệng như thế, Lục Tuân lại chẳng thèm nghe lời khuyên của Tiền Duy, tiếp tục trưng ra vẻ mặt lạnh lùng và nhàn nhã ăn cơm.
Tiền Duy chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, cô quyết định sử dụng chiêu cuối cùng: "À, Lục Tuân, Mạc Tử Tâm, tôi chợt nhớ tôi và Tiền Xuyên còn có chút việc, nãy giờ cũng ăn được nhiều rồi, chúng tôi về trước nhé." Nói xong, cô liền quay sang Tiền Xuyên nháy mắt ra hiệu.
Nhưng Tiền Xuyên lại chẳng hề để ý: "Bà có việc thì cứ về trước đi, tôi đâu có việc gì."
"Chị mày thất tình, chẳng lẽ mày không định đi cùng chị à?" Tiền Duy trợn mắt nhìn, "Nếu chị nghĩ quẩn đi nhảy sông hoặc cắt cổ tay tự tử, mày định ăn nói với ba mẹ thế nào? Lương tâm của mày không thấy cắn rứt sao?"
Tiền Xuyên liếc cô: "Cứ nhìn sức ăn nãy giờ của bà là biết, đâu có giống người đang nghĩ quẩn, bà nhìn xem nãy giờ bà đã ăn bao nhiêu miếng há cảo nhân thịt lợn rồi? Mười hai cái đấy! Bà vừa thấy há cảo thì hai mắt sáng rực lên, sao mà tự tử được?" Anh quay sang nói với Mạc Tử Tâm và Lục Tuân, "Hai người yên tâm đi, dù bà ấy chỉ còn một hơi thở thôi, cũng sẽ cố chết ăn hết thịt, nhất là thịt lợn, chỉ cần lợn chưa tuyệt chủng, thì bà ấy không chết được đâu."
"Vì quá đau khổ nên tôi mới ăn uống quá độ !"
"Vậy bà tự sát thì tôi càng hời, gia sản vốn đang chia hai phần, giờ thì thuộc hết về tôi." Tiền Xuyên vẫy vẫy tay, "Tiền Duy, bà cứ về đi, tôi còn phải ở lại thanh toán nữa."
Anh nói xong thì Mạc Tử Tâm lại bắt đầu cười : "Tình cảm của hai người thật tốt."
Trong lòng Tiền Duy đang gầm thét, tình cảm của chúng tôi tốt bao giờ? ! !
Tiền Xuyên cười chế nhạo nhìn Tiền Duy: "Không phải bà muốn đi à? Vậy thì đi nhanh lên, đừng chậm trễ việc của bà."
Ban đầu mục đích của cô chủ yếu là vì muốn kéo Tiền Xuyên đi, lần này ăn trộm gà không thành còn mất thêm nắm gạo, nhưng đã đâm lao thì phải theo lao, cô đưa mắt nhìn mãi mấy miếng thịt mấy lát cá đang sôi sùng sục trong nồi lẩu, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôi đi đây!"
"Tôi cũng đi luôn." Ngay khi Tiền Duy đứng lên, Lục Tuân cũng cất lời, "Hai người cứ từ từ ăn."
Tiền Xuyên cười không ngậm miệng được: "Lục Tuân, cậu đi cẩn thận nhé, hôm nào tôi lại tới mời cậu ăn cơm, rồi hai anh em ta tâm sự, người anh em này tôi nhận. Lát nữa nhờ cậu để ý Tiền Duy giúp tôi, đưa bà ấy về ký túc an toàn! Có cậu đi chung, tôi cũng yên tâm hơn!"
Tiền Duy nhìn Tiền Xuyên, trong lòng có chút tuyệt vọng, cái gien chân chó này, cô và Tiền Xuyên quả thực đúng là chị em ruột mà…
Lục Tuân quả nhiên khá hứng thú mà liếc nhìn Tiền Xuyên, rồi lại nhìn Tiền Duy, anh chằng hề nói gì, nhưng ánh mắt đã nói lên tất cả.
Tiền Duy còn muốn cứu vãn cục diện, sao có thể để Tiền Xuyên và Mạc Tử Tâm ở bên nhau được! Tuyệt đối không được!
"Lục Tuân, tôi không sao, tôi có thể một mình về trường, cậu cứ ở lại cùng Tiền Xuyên ăn tiếp đi."
Lục Tuân nhìn thoáng qua Tiền Duy, giọng có vẻ uể oải : "Tôi đâu định đưa cậu về trường, tôi có chuyện cần xử lý nên mới về trước."
"…" Trong lòng Tiền Duy gào thét, Lục Tuân này, coi như cậu không thích tôi, thì trước mặt Mạc Tử Tâm ra vẻ đàn ông tí thì chết à? Có cần in mấy chữ "Cậu suy nghĩ nhiều rồi" trên mặt thế kia không?
***
Mặc dù Tiền Duy đã cố gắng ngăn cản sự việc phát triển theo hướng xấu nhất, nhưng hiển nhiên hiện thực vốn tàn khốc, đợi cô lấy lại tinh thần thì cũng là lúc cô và Lục Tuân đang trên đường đi về rồi, cuối cùng Tiền Xuyên vẫn thành công ở riêng với Mạc Tử Tâm .
Tiền Duy đau đầu nhức óc: "Lục Tuân này, tôi tạo cho cậu nhiều cơ hội thể hiện mình như thế, sao cậu lại không biết trân trọng? Hiện giờ rất nhiều nữ sinh thích kiểu nam sinh lạnh lùng cao ngạo như cậu, nhưng cậu nên biết, con gái tất nhiên không muốn bạn trai mình cứ như tủ lạnh di động thế, cậu có thể thờ ơ với tất cả mọi người, nhưng phải dịu dàng với riêng cô ấy, khiến cô ấy cảm thấy cả thế giới chỉ mình cô ấy là đặc biệt nhất, chính là cảm giác đó đó."
"Hóa ra cậu thích người như thế à?" Lục Tuân lườm Tiền Duy một cái.
"A, tôi sao, lạnh lùng, dính người, sáu múi, tiểu thịt tươi, nam dịu dàng hay tổng tài bá đạo, tôi nhận hết."
Lục Tuân nghẹn họng với câu trả lời của Tiền Duy, anh dừng một chút, mới hỏi: "Cậu có đam mê sưu tầm à?"
"Tôi vốn là người có lòng bác ái nồng nàn mà ."
"Vậy người yêu cũ của cậu thuộc loại nào?"
Tiền Duy trợn mắt nhìn Lục Tuân: "Cậu có thể đừng để ý đến những chi tiết không trọng yếu đó không?"
Lục Tuân co giật khóe miệng: "Chẳng qua là tôi cảm thấy, cậu thất tình mà tinh thần vẫn phơi phới, chẳng có vẻ gì là đau lòng cả, chỉ sợ cậu kích động quá độ, chỉ ra vẻ bình thường để che giấu nội tâm nổi sóng bên trong, đừng nghĩ quẩn rồi lại gây chuyện ảnh hướng đến cả tôi."
Tiền Duy tức giận nói: "Tôi rất ổn! Lục Tuân ơi Lục Tuân, sao cậu lại không hiểu nỗi khổ tâm của tôi thế? Tôi đâu có thất tình! Thất tình là chuyện tôi nghĩ ra để gạt Tiền Xuyên thôi, hôm nay Mạc Tử Tâm vốn phải ở đại lễ đường để tham gia chương trình Mười giọng ca vàng sinh viên, Tiền Xuyên cũng sẽ tham gia, tôi lừa nó nói mình thất tình nên mới kéo nó ra ngoài đi dạo để tránh cho hai người gặp mặt, nhưng không ngờ Mạc Tử Tâm không tham gia chương trình, còn tới đó ăn lẩu nữa!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!