Chương 13: Kiếp trước bị người ta đào góc tường cũng đáng đời

Cuối cùng cô còn chưa nói ra lời, Lục Tuân đã chậm rãi mở miệng: "Không phiền."

Tiền Xuyên sao có thể bỏ lỡ cơ hội này được, anh bá vai Lục Tuân đầy hào hứng: "Đi thôi, người anh em, chúng ta cùng ăn lẩu, hôm nay tôi bao hết."

Tiền Duy biết Lục Tuân người cao chân dài, nhưng không ngờ khi anh đứng cạnh một người 185 cm như Tiền Xuyên lại còn cao hơn cậu ta, Tiền Duy đứng ở đó, trợn mắt há mồm mà nhìn theo bóng lưng Tiền Xuyên và Lục Tuân cùng nhau đi vào quán lẩu.

Tiền Xuyên vừa nói gì thế? Nó bao hết sao? Tên nhóc này bình thường ki bo vắt cổ chày ra nước với Tiền Duy, chẳng hề giống chị em ruột gì cả, nếu không phải Tiền Duy tung chiêu thất tình, anh cũng chẳng nghĩ đến chuyện mời Tiền Duy uống một ngụm canh nóng, bây giờ lại nói bao người ta sao? ? ?

Cũng đứng đó còn có Mạc Tử Tâm, cô nàng cắn môi một cái, vẻ mặt chẳng chút dễ nhìn. Tiền Duy chào hỏi cô, cô cũng chỉ gật đầu một cái qua loa.

Chẳng cần Mạc Tử Tâm phải nói, Tiền Duy cũng biết, giờ này thì tâm trạng sao mà tốt được? Người ta đang trong thế giới hai người , tự nhiên nửa đường lại xông ra hai tên bóng đèn Trình Giảo Kim, vậy mà cái tên Lục Tuân EQ kịch sàn này chẳng hề quan tâm, ngang nhiên để buổi hẹn hò hai người thành bữa liên hoan bốn người.

Sau khi Mạc Tử Tâm ngồi xuống thì sắc mặt vẫn chưa hòa hoãn lại, vì thế thái độ có vẻ hơi lạnh nhạt, đương nhiên chuyện đó cũng chẳng thể ngăn được sự nhiệt tình của thiếu nam Tiền Xuyên đương hoài xuân.

"Đây đây, cậu uống chén nước trái cây đi."

"Tử Tâm ăn cay được không ? Hay chúng ta gọi lẩu uyên ương đi, lẩu quán này cay lắm đấy, tôi sợ cậu không chịu được."

"Đũa của cậu đây."

"Có cần tôi lấy nước lẩu cho cậu luôn không?"

Đến mức này thì Tiền Duy không nhịn nổi nữa: "Tiền Xuyên, mày ngoan ngoãn ngồi ăn cho chị đi? Sao tự nhiên lại nhiệt tình thế?"

"Phục vụ cho phụ nữ, vốn là nhiệm vụ của đàn ông."

"Vậy sao không thấy mày lấy đồ cho chị?"

Tiền Xuyên nhếch miệng: "Bà men như thế, có phải phụ nữ không?"

Cái tên tâm địa đen tối này, có người trong lòng đã quên ngay chị ruột, Tiền Duy ảo não không thôi, ở kiếp trước rốt cuộc là con mắt nào của cô bị mù mà giúp Tiền Xuyên nạy góc tường nhà người ta chứ? Không duyên vô cớ lại đắc tội Lục Tuân bậc áo cơm phụ mẫu. Không đáng, quả thực không đáng chút nào.

Bên này Tiền Xuyên đang tích cực chủ động tấn công, Lục Tuân ngồi đối diện lại lù đù bất động. Con người mà, vốn có tâm lý hay so sánh, mà vừa so sánh là nhận ra ngay sự tương phản rõ rệt, nếu cứ tiếp tục thế này, sao Mạc Tử Tâm cảm thấy dễ chịu trong lòng được? Tiền Duy liếc nhìn Lục Tuân mấy lần, nháy mắt ra hiệu cho anh mấy cái, có ý muốn nhắc nhở anh đứng dậy lấy đồ giúp Mạc Tử Tâm, cuối cùng anh lại coi như chẳng hề thấy gì, không chỉ ngồi ì ở đó không nhúc nhích như đại thiếu gia, mà còn sai Tiền Duy đang đứng dậy chuẩn bị đi lấy nguyên liệu cho nồi lẩu.

"Tương hải sản, tương cát trà, tương vừng, thêm một chút dầu vừng."

Tiền Duy: "Gì thế? ? ?"

Lục Tuân mỉm cười: "Cậu lấy nước sốt cho tôi luôn nhé, không phải cậu cũng tiện đường sao? Có nhớ tôi vừa đọc gì không?"

Lục Tuân ơi Lục Tuân, ai bảo lúc nào cậu cũng trưng ra vẻ thiếu gia tại thượng đó, kiếp trước bị người ta đào góc tường cũng đáng đời!

***

"Đây đây, Tử Tâm, ăn miếng há cảo này đi, đây là món ngon nhất tiệm đấy."

"Dạ dày bò này rất tốt cho sức khỏe, đây, ăn một ít đi."

"Có cần tôi lấy dưa hấu hay hoa quả tráng miệng gì không?"

Bữa lẩu hôm nay quả thực đã trở thành sân khấu biển diễu để Tiền Xuyên nịnh bợ Mạc Tử Tâm, Tiền Duy ngồi bên cạnh mà lo lắng không thôi, còn Lục Tuân lại thản nhiên bình chân như vại, không hề cảm thấy ghen tị và bất an khi Mạc Tử Tâm bị người ta nhòm ngó. Anh ăn uống vô cùng tao nhã, cứ như không phải đang ăn lẩu, mà là tham gia bữa tiệc cao cấp nào đó.

Bởi vì Tiền Xuyên phục vụ khá nhiệt tình nên Mạc Tử Tâm cuối cùng cũng nở nụ cười, Lục Tuân lại vẫn thờ ơ, cứ yên lặng ngồi đó ăn hết phần của mình, để mặc Tiền Xuyên cười nói bắt chuyện cùng Mạc Tử Tâm mà chẳng hề có ý muốn chen miệng can thiệp.

Vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ lịch sử sẽ tiếp tục tái diễn? Tiền Xuyên lại theo đuổi được Mạc Tử Tâm ? Còn cô lại tiếp tục bị Lục Tuân coi như kẻ thù cướp vợ mà đày đọa sao?

Tiền Duy vừa nhìn Tiền Xuyên, lại quay sang liếc Mạc Tử Tâm, rồi quay qua Lục Tuân, trong lòng khẩn trương vô cùng.

Tiền Xuyên cái tên mặt dày ấy chẳng hề cảm nhận được ánh sáng dữ dội phát ra từ mắt Tiền Duy, vì nụ cười của mỹ nhân thì anh có thể bán tất cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!