Chương 3: (Vô Đề)

Khóa kéo bên hông không biết từ lúc nào đã bị trượt xuống một đoạn dài, để lộ dây áo ngực và eo, nhìn xuống thêm chút nữa là thấy cả mép quần lót ren đen rồi.

"Lúc cậu vào đã như vậy rồi sao?" Ứng Nghê ngượng ngùng túm lấy váy hỏi.

Trần An: "Không để ý."

Ứng Nghê nhíu mày, ánh mắt mang theo chút tức giận.

Trần An dường như biết cô đang bực mình vì điều gì, "Nếu tôi nhìn thấy sớm, sẽ nói cho cậu biết ngay."

Ứng Nghê thật ra cũng không phải trách anh, chỉ đơn giản là cảm thấy xui xẻo.

Cô thu hồi ánh mắt cúi đầu sửa quần áo. Khóa kéo nằm ở phía sau eo, không tiện dùng sức, loay hoay mãi mà khóa kéo vẫn không nhúc nhích, ngược lại còn bị trẹo chân, ngã vào chỗ chân tường.

Một cánh tay đưa ra.

Ứng Nghê vốn không thích nhận sự giúp đỡ của đàn ông, hất tay Trần An ra, vừa lẩm bẩm chửi rủa vừa bò dậy.

Xấu hổ đến mức trong lòng nóng như lửa đốt, còn chưa đứng vững đã vội vàng cầm lấy hộp thuốc lá và bật lửa trên bệ cửa sổ, muốn đi ra ngoài.

Nhưng vừa bước được một bước, cánh tay đã bị người ta nắm lấy.

Trần An cao hơn cô một cái đầu, đứng gần như vậy, ánh mắt nhìn từ trên xuống sẽ tạo cho người ta cảm giác áp bức, đặc biệt là đôi đồng tử sâu thẳm như muốn hút người ta vào trong.

Trong phòng ánh sáng hơi tối, Ứng Nghê ngẩng mặt lên, đuôi lông mày nhếch lên tận thái dương.

"Làm gì?"

Mí mắt anh hơi rũ xuống, ánh mắt dừng lại trên khoảng xuân sắc hở ra ở eo cô một thoáng, phòng nghỉ rơi vào sự im lặng tuyệt đối.

Trong đầu Ứng Nghê đầy sự khó hiểu, may mắn là sau cuộc đối đầu ngắn ngủi, tay cô được buông ra.

Cô chỉnh lại váy, lùi lại một bước làm động tác chuẩn bị mắng chửi té tát. Bỗng nhiên, một chiếc áo vest còn vương hơi ấm ném vào lòng cô.

Vẻ mặt hơi sững sờ, nhưng theo bản năng cô vẫn khép tay lại.

Trần An đưa mắt nhìn lên, chạm phải ánh mắt tức giận của cô.

"Mặc vào rồi hãy ra ngoài."

Cánh tay siết chặt rồi lại buông lỏng, áo khoác rơi xuống, một ống tay áo rơi lơ lửng giữa không trung. Nhưng vẫn bị nhét đầy vào lòng cô.

Mùi nước giặt lan tỏa, thoang thoảng, không ngửi ra được mùi hương nào.

Ứng Nghê đoán là nước giặt quả bồ hòn không thêm hương liệu, không màu không mùi.

Cũng giống như con người anh, nhạt nhẽo vô vị.

Ứng Nghê nổi cơn bướng bỉnh, "Tôi cứ thế này ra ngoài thì làm sao?"

Trần An liếc mắt xuống dưới, nhanh chóng đưa ra kết luận: "Thôi bỏ đi."

"…" Khóe miệng Ứng Nghê giật giật, dùng sức vo tròn chiếc áo khoác rồi ném mạnh vào tay anh. Trần An bị hành động này của cô làm cho lùi lại nửa bước.

Dưới ánh mắt của Trần An, Ứng Nghê đưa tay tháo kẹp tóc.

Mái tóc dài buông xuống vai, theo động tác vuốt ve mà nhẹ nhàng lay động, che đi cảnh xuân bên hông.

Trần An đứng yên tại chỗ, trên tay xách chiếc áo khoác bị ném qua ném lại, không nói gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!