Chương 24: Cậu nghĩ sao?

Ứng Nghê nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt. Thời gian đã mài giũa khiến ngũ quan anh ta trở nên xa lạ, nhưng nắm đấm siết chặt khi cãi nhau lại vô cùng quen thuộc. Đặc biệt là dáng vẻ bất lực và tủi thân khi mặc cho cô đánh chửi.

Như trở về nhiều năm trước, cảnh tượng Chu Tư Dương ôm lấy cánh tay cô lắc qua lắc lại cầu xin sự tha thứ.

Nhưng đó đã là chuyện rất xa xưa rồi, xa đến mức lý trí lập tức kéo cô trở về hiện thực.

Ứng Nghê nhặt chiếc túi dưới đất lên, nhìn thẳng vào mắt anh ta, không né tránh, "Xin lỗi."

Xin lỗi?

Là nói với anh ta sao?

Hơi thở của Chu Tư Dương như ngừng lại.

Hai chữ này chẳng khác nào lăng trì xử tử anh ta.

Anh ta nhớ lại những lần cãi nhau lúc đó, bản thân luôn ấm ức hỏi cô: Rõ ràng là anh sai, tại sao anh phải xin lỗi, em sai rồi mà vẫn là anh xin lỗi.

Ứng Nghê hừ một tiếng, nhảy lên ôm cổ anh ta, véo tai anh ta nói: Em mới không xin lỗi người nhà của mình!

Bởi vì cô thích anh ta, cho nên anh ta là của cô, anh ta là người nhà của cô.

Tuy vui vẻ vì điều đó, nhưng anh ta vẫn cảm thấy cô ngụy biện, cũng luôn tìm cách sửa chữa quan niệm tình yêu của cô.

Nhưng bây giờ, anh ta phát hiện mình đã sai.

Trong tình yêu làm gì có chuyện ngụy biện, chỉ có yêu hay không yêu mà thôi.

Tim anh ta như bị dao cắt, còn đau hơn cả cánh tay bị xích sắt quật vào, cũng là kiểu đau không dám nghĩ kỹ.

Anh ta thà rằng cô nói điều gì khác, hoặc không nhìn anh ta, tiếp tục đánh anh ta cũng được.

"Ứng Nghê." Chu Tư Dương nắm lấy cánh tay cô, Ứng Nghê buộc phải dừng động tác xoay người lại, giọng anh ta đầy oán trách, "Bây giờ em mới đến nói lời xin lỗi với anh sao?"

"Anh muốn nghe lời xin lỗi lúc nào?"

Giọng cô đều đều, Chu Tư Dương biết rằng không thể khơi dậy cảm xúc của cô nữa, giọng điệu đột nhiên hạ xuống, "Lúc chia tay."

Lớp vỏ bọc bình yên vô sự cuối cùng cũng bị lưỡi dao sắc bén rạch nát.

Đến tận ngày hôm nay, cô không biết ai đúng ai sai. Cô muốn nói rất nhiều điều, chẳng lẽ tôi sai thì anh không sai sao? Đau lòng sau tám năm có phải là quá muộn không? Bây giờ trách móc thì có ích gì?

"Xin lỗi."

Ngoài câu này ra, Ứng Nghê không muốn nói gì thêm.

Chu Tư Dương như bị rút hết máu, linh hồn bỗng chốc trở nên trắng bệch, anh ta mấp máy môi, không nói nên lời, mặc cho Ứng Nghê từng ngón tay từng ngón tay gỡ tay anh ta ra.

"Em rút lại lời nói lúc nãy." Trần Kinh Kinh chứng kiến toàn bộ quá trình, cảm thấy có câu nói rất đúng, gương vỡ lại lành chỉ có trong tiểu thuyết.

Cô nhìn Trần An: "Anh, đến lượt anh rồi."

"Lên làm gì?" Trần An nói: "Lên đó để bị mắng à?"

Trần Kinh Kinh: "…"

Vậy thì thôi vậy, thấy Ứng Nghê sắp đi tới, Trần Kinh Kinh thu hồi tầm mắt định bước đi, vừa bước được một bước, Trần An đã hạ giọng nói: "Em lên đi."

Trần Kinh Kinh: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!