Chương 2: Màu da này, không phải gu cô thích

Thường xuyên bị người khác chú ý, Ứng Nghê đã quen rồi, nhưng lúc này bị Trần An lướt qua một cái đầy ẩn ý như vậy, cô bỗng cảm thấy không được tự nhiên.

Chủ yếu là do anh có lông mày rậm, mí mắt lại mỏng, con ngươi đen láy nhìn người khác mang theo vài phần sắc bén.

So với việc cho rằng cô xinh đẹp, thì càng giống như đang xem xét điều gì đó hơn.

"Đang nói chuyện gì vậy, vui thế." Từ trước đến nay Lục Thịnh Chi vẫn luôn đi cùng Trần An, ba bước gộp thành một bước đi tới, cười tít mắt xen vào câu chuyện.

Mọi người mỗi người một câu, giọng điệu mang theo ý trêu chọc, chắp vá lung tung dựng lên toàn bộ sự việc.

Lục Thịnh Chi là người tinh ý, khi nhắc đến mấy chữ "Học sinh được miễn giảm học phí", liền "Á" một tiếng, "Giữa các bạn học với nhau đừng nói mấy chuyện này." Nhìn về phía Trần An, nhướn mày chuyển chủ đề: "Cổ phiếu còn bán không? Cho anh em bạn bè cùng kiếm chút cháo chứ."

Sau câu nói này, trọng tâm chú ý tự nhiên vòng qua cuộc tranh cãi của Ứng Nghê và La Toản, rơi vào chuyện mâu thuẫn trước đây của cô và Trần An.

Anh ta vỗ vai Trần An trêu chọc: "Vì bạn trai mà, có thể thông cảm!"

Trần An đứng rất gần lưng ghế, gần như là dựa vào đó mà đứng. Anh buông tay, cười nhạt một cái, ý cười rất nhạt, chỉ lướt qua bề mặt. Khiến người ta không nhìn ra chuyện này là thật hay bịa đặt.

Một chuyện nhỏ không đáng nhắc tới, xoay quanh nhân vật nổi bật trong quá khứ và hiện tại, những người xem với tâm lý hóng chuyện đang đảo mắt qua lại giữa hai người họ.

Sự việc phát triển đến mức này, đầu óc Ứng Nghê rối như tơ vò, ong ong đau nhức. Cô phớt lờ bầu không khí hòa thuận mà Lục Thịnh Chi cố gắng duy trì sau khi chen ngang, thẳng lưng bắt chéo chân. Tóc mai rơi xuống một lọn che khuất bên mặt, để lộ chiếc cổ trắng nõn thon dài.

Giọng điệu đều đều, không hề lên xuống. Nghe vào tai mọi người, vừa lạnh lùng vừa cứng rắn.

"Tôi không nhớ."

Lục Thịnh Chi hừ một tiếng, "Với cái trí nhớ của cậu, thì có thể nhớ được cái gì?"

Ứng Nghê không để ý tới, trực tiếp cất điện thoại, bỏ chân xuống, nhìn về phía trước gọi một tiếng "Trần An". Ánh mắt chạm nhau, không khí xung quanh như đông cứng lại, cô ngẩng đầu hỏi: "Tôi có nhốt cậu trong phòng dụng cụ không?"

Hai chữ Trần An được gọi ra mang theo cảm xúc. Ngữ khí nghiêm túc đến mức khiến Lục Thịnh Chi, người giỏi hòa giải cũng phải xấu hổ.

Phải biết rằng cô bạn hoa khôi này mà đã nghiêm túc, thì đến Ngọc Hoàng cũng không cản được.

Ánh mắt của mọi người theo đó chuyển sang mặt Trần An. May mắn là không phụ lòng mong đợi, tính tình của anh khá tốt.

"Không có chuyện đó." Trần An nói.

Ứng Nghê gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Không có là tốt rồi."

Thấy vậy, Lục Thịnh Chi đưa ngón tay ra, chỉ về phía người gây chuyện, nói: "Dư Giảo Giảo, xem ra người có trí nhớ kém là cậu đấy."

Dư Giảo Giảo bĩu môi, nói thật cũng bị đổ lỗi, nhưng mọi người đều đứng về phía Ứng Nghê, cô ta cũng không tiện cãi lại.

Ứng Nghê quan sát phản ứng của Dư Giảo Giảo, đoán chừng cô đã từng "bắt nạt" Trần An.

Đúng là chuyện cô có thể làm ra, hồi cấp ba tính khí cao ngạo, nóng nảy, hành xử ngang ngược, động tí là nổi đóa, có thể trút giận thì tuyệt đối không nhịn, lúc đó Trần An gầy gò ốm yếu rất thích hợp làm bao cát trút giận.

Ứng Nghê liếc nhìn Trần An, tay phải anh đặt trên lưng ghế, tay trái đút túi quần, đứng một cách tự nhiên thoải mái, ánh mắt nhìn về phía khác.

Thỉnh thoảng lại trò chuyện với bạn học vài câu, cười một cái. Trái ngược hoàn toàn với sự im lặng ít nói nhiều năm trước, trong các buổi giao tiếp không còn lẻ loi một mình nữa.

Mà là có người vây quanh, ứng xử tự nhiên.

Cô cụp mi xuống, cảm thán thời gian trêu ngươi.

Câu trả lời của Trần An khiến chủ đề hoàn toàn chấm dứt, nhân viên phục vụ đến thu dọn trò chơi trên bàn, mọi người túm tụm năm ba người trò chuyện.

Dư Giảo Giảo ngồi bên cạnh bị các chị em phụ nữ kéo lại hỏi về túi xách và quần áo, rồi rủ nhau đi xem buổi trình diễn thời trang cao cấp. Nói chuyện một hồi bỗng nhớ đến cô đang ngồi bên cạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!