Giờ tan làm là năm giờ rưỡi, giờ hẹn cũng là năm giờ rưỡi. Ứng Nghê nhờ Hiên Tử đến sớm hai mươi phút để thay ca, nhìn thấy hai chữ "Mơ đi" được gửi lại ngay lập tức từ phía đối diện, cô biết mình không nên nhờ vả Hiên Tử.
Mâu thuẫn về trà sữa trân châu viên thạch trong mắt cô còn nhỏ hơn hạt vừng, căn bản không đáng nhắc tới. Nhưng cô không nghĩ ra được lý do nào khác khiến Hiên Tử ghét mình.
Mãi cho đến mấy ngày trước, một anh chàng quản lý mạng thường xuyên đến mua trà sữa đã tỏ tình với cô, Hiên Tử đứng bên cạnh nắm chặt giẻ lau, nghiến răng nghiến lợi. Cô mới chợt hiểu ra rằng trà sữa trân châu viên thạch chỉ là mâu thuẫn bề nổi.
Anh chàng quản lý mạng bị từ chối buồn bã rời đi, Ứng Nghê quay đầu nhìn Hiên Tử. Mắt cậu ta đỏ hoe, cô có chút muốn cười, và thật sự không nhịn được: "Cậu là gay à?"
Đáng lẽ ra phải nhận ra sớm hơn.
Vì khuôn mặt xinh đẹp, từ nhỏ đến lớn, đàn ông luôn rất bao dung với Ứng Nghê.
Hiên Tử là một ngoại lệ.
Hiên Tử phẫn nộ: "Không được sao! Cô kỳ thị à?"
"Được được, yêu đương tự do mà." Ứng Nghê liên tục gật đầu.
Hiên Tử tức giận đến mức muốn mọc thêm hai con mắt để trừng cô: "Đều tại hồ ly tinh chết tiệt nhà cô!"
Ứng Nghê bị cậu ta chọc cười, "Ha ha ha cảm ơn lời khen nha."
Hiên Tử tức giận đến mức dậm chân bình bịch, càng không muốn để ý đến cô nữa.
Biết thế hôm đó đã không cười, an ủi cậu ta một chút thì có lẽ hai người đã hóa giải được mâu thuẫn, dù sao thì khi người ta buồn cũng là lúc dễ gần gũi nhất.
Ứng Nghê thỉnh thoảng, thật sự chỉ là thỉnh thoảng, mới suy nghĩ tại sao mình không có bạn bè.
Nhìn bề ngoài, thời đi học là do cô kiêu ngạo, hống hách, còn sau khi ra ngoài xã hội thì là do nghèo.
Nhưng suy nghĩ kỹ thì không phải vậy.
Là bởi vì tất cả cảm xúc của cô đều thể hiện trên mặt, không vì nể mặt ai, không vì điều gì đó không tốt mà trái với ý muốn của mình để làm ra vẻ "hòa đồng".
Cộng thêm vẻ ngoài lạnh lùng, dễ nổi nóng, không thích giao tiếp, người lớn sau khi trưởng thành đều có xu hướng tránh hại tìm lợi, vì vậy càng khó tìm được người cùng tuổi để buôn chuyện, mắng sếp, cuối tuần đi dạo phố xem phim.
Cô có cần bạn bè không?
Không biết.
Cô biết là mình không thể thay đổi tính khí của bản thân.
Bởi vì cô cảm thấy không có gì cần phải thay đổi.
Ứng Nghê xóa khung chat với Hiên Tử, quay sang nhờ đồng nghiệp làm cùng hôm nay giúp cô đổi ca, lần sau sẽ bù lại.
Vị trí cô gửi không phải ở tiệm trà sữa, mà là một tòa nhà văn phòng cách đó hai trăm mét.
Ứng Nghê dùng mu bàn tay che trán để chắn nắng, mùa hè ngày dài đêm ngắn, đã gần sáu giờ mà ánh hoàng hôn vẫn chói chang.
Cô đến điểm hẹn sớm năm phút, bước vào đại sảnh tòa nhà văn phòng, ngồi trên chiếc ghế dài lạnh lẽo chơi game.
Vượt qua màn 836 của trò chơi Candy Crush, khuôn mặt Chu Tư Dương bất chợt hiện lên trong đầu cô.
Âm thanh hiệu ứng vang lên đầy phấn khích.
"Unbelievable!"
Thực sự không thể tin được. Anh ta đã trở về từ khi nào? Tại sao lại xuất hiện ở quán trà sữa? Là tình cờ gặp hay cố ý đến tìm cô? Là vì tin nhắn cảm ơn đó sao? Nhưng anh ta đã không trả lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!