Chương 9: Kẹo mút vị táo xanh

Ngoài sự ngạc nhiên, càng nhiều hơn là sự khó hiểu.

Có lẽ vì không đợi được hồi âm, Trần An bổ sung một câu: "Tôi từ Khởi Thụy về công ty, đi ngang qua."

Khởi Thụy là một công ty xe điện năng lượng mới, dây chuyền sản xuất đặt tại huyện Thanh Bắc phía dưới bên trái Hòa Trạch, từ đường cao tốc vành đai 3 đi xuống, chắc chắn phải đi qua Hoa Hưng Thương Mại.

Nhớ đến buổi họp lớp hôm đó mọi người bàn tán về Trần An, nói rằng các công ty xe điện trong nước, dù lớn hay nhỏ, đều vắt óc suy nghĩ muốn ký hợp đồng với anh, sử dụng pin của Sáng Nguyên.

Ứng Nghê "Ồ" một tiếng, uể oải lấy chiếc gương nhỏ bị kẹt ở góc bàn.

Kiều Quyên rời đi, mọi người lần lượt giải tán. Tia chớp xé toạc bầu trời đen kịt, tiếng sấm hòa lẫn với tiếng bàn tán bị đè nén. Xung quanh ồn ào và ngột ngạt.

Cô mở gương ra, vén tóc lên. Cằm, cổ, dái tai, bị Kiều Quyên cào ra mấy vết máu, trông rất thảm.

Ứng Nghê quệt một ngón tay đầy máu, suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi không ở công ty."

Lời nói dối rõ như ban ngày.

Trần An không những không nghi ngờ, ngược lại còn hỏi: "Cậu đang ở đâu?"

Động tác trên tay khựng lại, lông mày cũng nhíu theo. Ứng Nghê đã sớm mất kiên nhẫn: "Tôi đang ở chân trời."

Trần An thuận theo ý cô: "Được, hôm khác nói chuyện tiếp."

Ứng Nghê gập nắp gương lại.

"Nhưng mà ngày mai tôi còn phải đến Khải Thụy một chuyến, chắc cũng tầm này về." Anh ngừng một chút: "Nếu cậu không ở chân trời nào xa xôi… thì xuống lấy."

Ứng Nghê: "…."

Trần An: "Đến lúc đó tôi sẽ liên lạc với cậu."

Chưa kịp để cô trả lời, tiếng tút tút lạnh lùng đã vang lên, như thể không chừa chút đường sống nào cho người ta phản bác. Ứng Nghê nghe nửa giây, mới hạ điện thoại xuống khỏi tai.

"Hay là cô đến phòng y tế một lát?" Tiểu Văn đưa cho cô một gói khăn giấy, ánh mắt chỉ vào mặt cô. Thấy Ứng Nghê cụp mắt xuống không để ý, cô ấy rụt tay về, vẻ mặt tối sầm. Đứng bên cạnh bảy tám giây sau, khó khăn mở lời: "Cô đi xin lỗi Kiều Quyên đi."

Ứng Nghê quay đầu lại. Nhìn cô ấy, như thể đang nhìn một người có vấn đề.

Kiều Quyên là người có quan hệ, bây giờ lại còn được thăng chức lên làm tổ trưởng. Trêu vào cô ta sẽ không có kết quả tốt đẹp gì.

Tiểu Văn là vì muốn tốt cho Ứng Nghê, kéo tay cô: "Tôi đi cùng cô."

Ứng Nghê hất tay ra.

Tiểu Văn không đứng vững, loạng choạng hai cái, va vào bàn, tài liệu và bút bi rơi vãi đầy đất, loảng xoảng leng keng.

"Người gì đâu, động một tí là đánh người."

"Tiểu Văn cậu lại đây, nói chuyện với cô ta làm gì."

"Đúng đấy, thế này mới gọi là có bệnh!"

Ứng Nghê liếc nhìn xung quanh, ánh mắt hung dữ, người nói cô có bệnh kia khi nhìn thấy ánh mắt của cô, lập tức cúi đầu im miệng. Vẻ mặt sợ hãi đó giống như nhìn thấy Diêm Vương.

Kiểu người này ngay cả ham muốn chiến đấu của cô cũng không khơi dậy nổi, ngoài cái miệng tiện ra thì toàn thân đều hèn nhát. Còn không bằng Kiều Quyên.

Hoa Hưng tan làm lúc sáu giờ, bây giờ mới hơn năm giờ, thời gian làm việc còn thiếu nửa tiếng. Sợ lại xảy ra tranh cãi, không kiềm chế được cảm xúc mà nổi điên ở công ty, Ứng Nghê chọn xách túi rời đi.

Trước đó đã có hai tiếng sấm, mưa bắt đầu rơi lất phất. Khi thang máy xuống đến tầng một và cửa mở ra, Ứng Nghê vẫn đang do dự có nên quay lại lấy ô hay không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!