"Đi đường nào?"
Nếu không phải Trần An lên tiếng, Ứng Nghê còn tưởng mình đang ngồi trên xe taxi.
Cô dụi dụi mắt, cúi đầu cởi dây an toàn, giọng nói tuy nhỏ, nhưng trong đó có chút mơ hồ, ngái ngủ, "Xuống ở đây."
"Đợi tôi tấp xe vào lề." Trần An nói.
Ứng Nghê "Ừm" một tiếng.
Thật ra xe vẫn có thể chạy vào trong thêm mấy trăm mét nữa.
Nơi ở của cô không phải trong khu chung cư, mà là tầng sáu của một nhà dân tự xây kiểu cũ. Con đường nhỏ dẫn vào bốc mùi hôi thối của cống rãnh, tường bong tróc, dây điện rủ xuống thành từng bó, chuột chạy ngang nhiên.
Điển hình là khu vực giao thoa giữa thành thị và nông thôn, cũng khó mà tìm được nơi ở nào bẩn thỉu, lộn xộn hơn thế này ở thành phố Hòa Trạch.
Từ quán cơm rang truyền đến tiếng xẻng va chạm vào chảo, mùi thơm rẻ tiền của cơm lan tỏa khắp nơi, sau khi xuống xe, Ứng Nghê vô thức hít hít mũi, theo bản năng lấy điện thoại ra thì phát hiện túi xách không còn nữa.
Thế là cô quay trở lại, Trần An dường như đã phát hiện ra sớm hơn cô, dùng một ngón tay móc quai túi xách nhỏ hẹp, cánh tay hơi đưa ra ngoài, im lặng chờ cô quay lại.
Ứng Nghê nhận lấy túi xách, khuỷu tay anh thu về đặt lên khung cửa sổ.
"Còn đồ gì nữa không?"
Ứng Nghê sờ sờ túi quần, rồi nhìn theo ánh mắt anh về phía ghế phụ, lắc đầu.
"Chú ý an toàn." Trần An nhắc nhở.
Ứng Nghê ừ ừ hai tiếng, vừa xoay người vừa khoác túi lên vai, vừa đi được một bước thì chợt nhớ ra điều gì đó, quay lại gõ hai cái vào cửa kính xe.
Cửa kính đang kéo lên từ từ hạ xuống. Trần An nhìn cô, dùng ánh mắt ra hiệu hỏi có chuyện gì.
Ứng Nghê đứng yên tại chỗ, do dự một lúc lâu mới cúi người thốt ra hai chữ:
"Cảm ơn."
Trần An không khách sáo đáp lại không cần cảm ơn, chỉ mỉm cười, điều chỉnh ghế ngồi ra sau một chút. Sau đó bật đèn xi nhan trái, chuẩn bị quay đầu xe.
Khi đánh lái, ánh mắt anh theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giống như lúc gặp cô ở gần bệnh viện, cô cúi đầu, bước đi thong thả, chiếc túi xách sau lưng đung đưa theo động tác đá đá vào viên sỏi.
Trông rất buồn chán, cũng không vội về nhà.
Nghĩ đến vẻ mệt mỏi của cô khi ngủ thiếp đi và sự lúng túng khi không muốn tiết lộ nơi ở, tay đang đánh lái chợt dừng lại.
Chiếc xe dừng lệch giữa đường, trên vai anh vẫn còn lưu lại chút hơi ấm và mùi hương của cô, Trần An cúi đầu liếc nhìn, khựng lại một chút, rồi mới nhìn lại lần nữa.
Trong ký ức của anh, Ứng Nghê có gia thế tốt, lại xinh đẹp nên luôn được mọi người tung hô. Điều này khiến cô có tính cách ngang ngược, kiêu ngạo, xem tất cả mọi thứ đều là lẽ đương nhiên.
Học cùng lớp một năm rưỡi, dù là bạn học hay giáo viên, chưa bao giờ thấy cô xin lỗi ai, cúi đầu vì chuyện gì.
Tuy không biết những năm qua cụ thể đã xảy ra chuyện gì khiến cô thay đổi lớn như vậy, nhưng Trần An có thể khẳng định, Ứng Nghê của lúc đó và bây giờ rất khác nhau, ít nhất sẽ không đứng trước quán ăn đêm bụi bặm, hớn hở tranh luận với ông chủ chỉ để xin thêm chút đồ ăn.
Và mặc dù rất miễn cưỡng, nhưng khi xuống xe vẫn trịnh trọng cảm ơn anh.
Như thể đã bị cuộc sống mài mòn hết những góc cạnh sắc nhọn.
Hoàn toàn mất đi sức sống.Việc đầu tiên Ứng Nghê làm khi vào nhà là khóa cửa, nhà tự xây không có cửa bảo vệ, càng không nói đến việc có bảo vệ. Vì lý do an toàn, cô đã tự lắp đặt chốt chặn cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!