Không chỉ mình Trần An bị chặn, một ngày sau khi Tô Vân ngất xỉu, Chu Tư Dương cuối cùng cũng tìm được người để trút bầu tâm sự, than thở không ngừng.
"Tôi không biết phải làm sao, thật sự không biết…" Anh ta lẩm bẩm lặp đi lặp lại, thậm chí còn muốn mượn Trần An điếu thuốc, nhưng khi ngẩng đầu lên mới chợt nhớ ra Trần An không hút thuốc. Bản thân anh ta cũng không biết hút.
Anh ta lại nặng nề cúi đầu xuống, như thể không còn chút sức lực, bất lực cầu cứu: "Trần An, cậu nói xem tôi phải làm sao bây giờ?"
Ánh sáng mùa đông không rực rỡ, khi Trần An kéo rèm cửa sổ ra nhìn, một tia sáng hẹp chiếu lên mí mắt anh.
Anh thu hồi tầm mắt, nhớ đến chuyện Chu Tư Dương vừa nhắc đến việc Ứng Nghê đã chặn anh ta.
"Cậu nói rõ với cô ấy rồi à?"
"Hả…?" Chu Tư Dương đang chìm đắm trong nỗi buồn bã, nghe thấy câu hỏi này thì ngẩn người một lúc, sau đó mới hiểu ra, "Tối qua tôi đã nhắn tin cho cô ấy, cô ấy… không đồng ý."
Trần An buông tay, tấm rèm theo đó rơi xuống, căn phòng lại chìm vào bóng tối.
"Trong dự đoán."
Có lẽ trước khi gửi tin nhắn, kết quả mà anh ta có thể nghĩ đến cũng là như vậy, Chu Tư Dương im lặng như không còn gì để nói.
Một lúc sau.
Anh ta do dự: "Tôi không nói với cô ấy chuyện của tôi… Trông cô ấy lạnh lùng vậy thôi, chứ thật ra là người rất mềm lòng."
"Giở trò khổ nhục kế?" Trần An không biết nên cười hay nên mắng, "Chỉ có cậu mới nghĩ ra được."
Chu Tư Dương hít sâu một hơi, "Tôi hết cách rồi."
Giọng Trần An vừa nhạt vừa trầm: "Nói với cô ấy là cậu bị trầm cảm? Cô ấy cũng không bị trầm cảm, cậu dựa vào đâu mà trầm cảm?"
Chu Tư Dương bị hỏi đến mức không nói nên lời, nhìn anh với vẻ đầy hy vọng, "Cậu có thể giúp tôi không?"
Anh ta nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể nghĩ đến Dư Giảo Giảo và Trần An.
Dư Giảo Giảo đang ở nước ngoài, người anh ta có thể nhờ vả chỉ còn lại Trần An. Trần An rõ ràng là người giỏi bày mưu nghĩ kế hơn Dư Giảo Giảo, đã có thể giải quyết chuyện của quán trà sữa, cũng có thể khiến Ứng Nghê nghe điện thoại đồng ý đến quán trà gặp anh ta. Chắc chắn là có cách khác, hơn nữa em gái anh là y tá của dì Lâm.
"Giúp thế nào?" Trần An nói, "Tôi đến đây để bàn chuyện chính sự với cậu."
Đúng vậy. Mục đích chính Chu Tư Dương tìm Trần An là để thúc đẩy dự án, địa điểm thậm chí còn hẹn ở bệnh viện vì Tô Vân. Ban đầu quả thật là đang bàn chuyện làm ăn, nhưng sau khi nói chuyện một lúc, chủ đề đã bị anh ta lái sang hướng khác hoàn toàn.
Chu Tư Dương khựng lại, liếc nhìn bức tường chung với phòng bệnh bên cạnh, hạ giọng.
"Trần An, cậu biết đấy, tôi rất yêu cô ấy, rất yêu rất yêu."
Anh ta không thể nói với Tô Vân đang suy sụp tinh thần, cũng không thể tâm sự với người bố thất vọng về mình.
Còn lúc này, anh ta chỉ muốn móc tim ra cho người ta xem.
Cứ như thể Trần An biết rồi, thì Ứng Nghê cũng sẽ hiểu.
"Ngày mai tôi phải bay sang châu Âu, ở đó một tháng, không giúp được cậu, nhưng tôi có thể cho cậu một lời khuyên." Trần An nói.
Chu Tư Dương nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, "Lời khuyên gì?"
"Giải quyết chuyện của dì trước đã, giải quyết xong rồi hãy đi tìm cô ấy." Trần An dừng lại một chút, rồi nhấn mạnh: "Khoảng thời gian này đừng xuất hiện, nếu không sẽ chỉ càng đẩy cô ấy ra xa hơn."
Chu Tư Dương mím môi im lặng, một lúc sau, anh ta gật đầu với vẻ miễn cưỡng nhưng bất đắc dĩ.
…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!