Lời nói vừa dứt, tất cả trở về yên tĩnh, xe chạy trong màn đêm vô tận. Trần An im lặng rất lâu, Kinh Kinh tưởng anh đang suy nghĩ. Thật ra không phải, anh đang hồi tưởng lại những chuyện tiếp theo sau đó.
Vài ngày sau, Tôn Siêu lấy cớ anh đưa mình đến phòng y tế để mời anh đi ăn. Trần An cuối tuần rất bận, không chút do dự từ chối. Tôn Siêu cũng không nản lòng, cứ hết tiết học lại đến trước bàn anh lượn lờ, năn nỉ ỉ ôi mãi, Trần An buộc phải đồng ý.
Nhà hàng đó là một thế giới mà Trần An chưa từng bước vào, gạch lát sàn bằng đá cẩm thạch sáng bóng, tủ rượu kéo dài đến tận trần nhà, nhìn chung tạo cảm giác rất đơn giản.
Không đủ tiền ăn.
Giá mỗi món ăn trên thực đơn đều trên ba chữ số, số đầu tiên nhỏ nhất là 2. Món ăn được mang lên càng khiến anh kinh ngạc hơn, một chiếc đĩa nhỏ bằng lòng bàn tay, khoai tây nghiền to bằng móng tay, thêm một chiếc lá không rõ tên nhưng có thể hái tùy ý ở quê, rồi rưới một ít sốt cà chua hình trăng khuyết.
Giá 288 tệ.
Vẫn là món rẻ nhất.
Tôn Siêu vừa ăn vừa giới thiệu với anh, bảo anh ăn nhiều một chút, không đủ thì gọi thêm.
Bữa ăn đó hết gần ba nghìn tệ, anh không ăn ngon, cũng không ăn no.
Sau khi ăn xong, Tôn Siêu lại kéo anh đi dạo trung tâm thương mại. Anh đứng chờ bên cạnh, sau khi Tôn Siêu thanh toán xong liền nhét hết túi vào tay anh.
Trong túi toàn là quần áo thời trang, mỗi món đều có giá không hề rẻ. Trần An trả lại túi, Tôn Siêu đút hai tay vào túi quần, sốt ruột nói: "Của cậu thì cậu cứ cầm lấy."
Không nói đến giá cả đắt đỏ, chỉ riêng bộ quần áo lòe loẹt như thế này, Trần An không biết để làm gì.
Huống hồ bản thân anh là một học sinh nghèo, cũng cần phải duy trì hình tượng giản dị đến mức có thể nhận được học bổng.
Thấy Trần An có thái độ kiên quyết, Tôn Siêu đảo mắt hai vòng: "Cậu mặc đi tham gia hoạt động lớp, lúc nào cũng mặc đồng phục, thật mất mặt lớp 2 chúng ta."
Thật ra cũng không đến mức đó, Trần An trong mắt thẩm mỹ của các bạn nam, tuyệt đối có thể coi là đẹp trai.
Ngày thường mặc thường phục cũng không phải là rách rưới, tuy hơi cũ, nhưng rất sạch sẽ, gọn gàng, hơn nữa đều là những mẫu cơ bản không bao giờ lỗi mốt.
Trần An bị ràng buộc bởi ý thức vinh nhục tập thể nên đành nói một tiếng được.
Cứ tưởng chuyện này đến đây là kết thúc, mấy ngày sau, Tôn Siêu tìm anh nói, cần anh giúp một việc. Sáng ngày hội câu lạc bộ, giúp khuân bàn ghế và dựng lều bạt.
"Đã mời cậu ăn cơm rồi, chuyện nhỏ này chắc chắn cậu sẽ không từ chối giúp chứ." Tôn Siêu nói như vậy.
Các gian hàng của câu lạc bộ được bố trí thống nhất trước lễ đài, vì buổi tối trời mưa, nên tất cả các thiết bị đều phải chuyển vào nhà thi đấu trong nhà vào tối hôm trước, sáng hôm sau lại chuyển ra.
Lúc đó mặt trời đã lên cao từ lâu, ánh nắng chói chang khiến người ta không mở mắt ra được, dù da Trần An dày dạn chịu được nắng, mũ lưỡi trai kéo xuống thấp nhất, cũng cảm thấy sóng nhiệt sắp làm anh tan chảy.
Các gian hàng khác đều có ba bốn học sinh cùng nhau hợp tác, còn vị trí của câu lạc bộ thời trang trong một khoảng thời gian dài chỉ có một mình anh.
Gần đến mười một giờ, cuối cùng cũng có hai nam sinh lớp 2 lề mề đi tới. Việc dựng lều che nắng cần ít nhất hai người, bây giờ cũng chỉ còn lại công việc cuối cùng này.
Trần An mở khung sắt ra, nói với hai nam sinh: "Phiền hai cậu qua đây giúp một tay."
Học sinh trường Minh Đức đều là cậu ấm cô chiêu, Trần An cố ý thêm vào những từ ngữ lịch sự.
Nhưng bọn họ chẳng thèm để ý.
Nam sinh A ngả người vào ghế, như thể không nghe thấy gì, vừa kéo cổ áo vừa phe phẩy vừa chửi: "Thời tiết chết tiệt, nóng chết bố rồi."
Nam sinh B liếc nhìn anh một cái, vừa lấy điện thoại ra vừa nói với vẻ mất kiên nhẫn: "Ê, đợi lát nữa rồi làm."
Trần An thật sự đợi một lát.
"Cậu đi mua hai chai nước khoáng." Nam sinh A hình như phe phẩy vẫn chưa đủ đã, chỉ tay về phía cửa ra vào, "Lấy loại lạnh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!