Bãi đậu xe ngầm của bệnh viện vắng tanh, ngập tràn mùi thuốc sát trùng, lại thêm diện tích rộng, ánh sáng yếu ớt, nhìn mãi không thấy điểm cuối.
Để phá vỡ bầu không khí yên tĩnh đáng sợ, Trần Kinh Kinh cứ líu lo suốt dọc đường.
Chủ đề tất nhiên xoay quanh Ứng Nghê.
Trần Kinh Kinh hỏi: "Cô ấy là bạn học nào của anh?"
Trần An đáp: "Bạn học cấp ba."
Trần Kinh Kinh ngẫm nghĩ: "Trường Minh Đức?"
Trần An ừ một tiếng.
Trần Kinh Kinh a lên một tiếng, tỏ vẻ khá bất ngờ.
Lúc Trần An học cấp ba, cô ấy vẫn còn học tiểu học ở thị trấn, suốt ngày chơi đất ném cát, chẳng biết gì về thế giới bên ngoài núi. Trong nhận thức của cô ấy, trường học tốt nhất là trường cấp ba số một của huyện mà người lớn thường nhắc đến, nhà ai có con cái vào được trường đó, người khác đều sẽ khen một câu tổ tiên tích đức.
Vì vậy, Trần Kinh Kinh cho rằng trường cấp ba số một của huyện là trường học tốt nhất trên thế giới.
Cho đến khi Trần An nhận được giấy báo nhập học của trường Minh Đức.
Tòa nhà trên bìa thư thật đẹp, chóp tháp màu đỏ nhọn hoắt, đường chạy bằng nhựa lấp lánh dưới ánh mặt trời, bãi cỏ xanh mướt hơn cả mạ non, và cả căn phòng kính được xây dựng trên mặt nước.
Đó là phong cách kiến trúc mà cô ấy chưa từng thấy bao giờ, giống như lâu đài trong truyện cổ tích.
Trần Kinh Kinh cảm thấy vui mừng cho anh trai, nhưng hàng xóm láng giềng đều tiếc nuối vì Trần An không vào được trường cấp ba số một của huyện.
Sau đó, một giáo viên ở thị trấn xen vào: "Đó là Minh Đức đấy! Một năm có hàng chục người đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại! Trường Nhất Trung một năm nhiều nhất cũng chỉ có một người, còn phải dựa vào chính sách cộng điểm hoặc chương trình tự cường, có thể mấy đứa không biết, học phí Minh Đức một năm mấy trăm nghìn tệ, học sinh ở đó không phải con cái của doanh nhân thì cũng là con trai của lãnh đạo, mạng lưới quan hệ rộng hơn cả học Thanh Hoa, Bắc Đại, Trường Nhất Trung chẳng là gì cả!"
Trần Kinh Kinh không hiểu lắm, nhưng lại cực kỳ nhạy cảm với những con số liên quan đến tiền bạc.
Mấy trăm nghìn tệ chỉ là học phí một năm, cô ấy hoàn toàn không dám tưởng tượng đó là gia đình như thế nào.
Tuy nhiên, ấn tượng của cô ấy về Ứng Nghê đúng là một cô gái được nuôi dạy trong gia đình giàu có. Xinh đẹp bức người, khí chất nổi bật, tuy nhìn từ xa có vẻ lạnh lùng, nhưng khi tiếp xúc lại không hề khó gần.
Ở lâu bên giường bệnh không có đứa con hiếu thảo nào, cô lau người, mát
-xa, đổ bô cho mẹ mình không hề qua loa, thái độ với nhân viên y tế là tốt nhất mà cô ấy từng thấy, luôn cười nói với mọi người rằng mọi người vất vả rồi.
Phép tắc hơn hẳn hầu hết những người nhà bệnh nhân mà cô ấy từng tiếp xúc.
"Sao cô ấy lại không trả nổi viện phí?" Trần Kinh Kinh nghi ngờ.
Vẻ mặt Trần An nhàn nhạt, nhưng mí mắt hơi cụp xuống rõ ràng là đang suy nghĩ điều gì đó, Trần Kinh Kinh đợi vài giây, anh trai mới hoàn hồn nói: "Nhà cô ấy gặp chút chuyện."
Trần Kinh Kinh nhớ đến dáng vẻ bất lực của cô vài tiếng trước, đứng bên cửa sổ thu ngân gọi điện thoại hết lần này đến lần khác, bỗng nhiên thấy hơi khó chịu: "Em không biết cô ấy là bạn học của anh, nên không cho vay, cô ấy đã vay tiền online rồi, lãi suất cao đến mức đáng sợ, em bảo cô ấy gọi điện cho họ hàng, cô ấy nói đã gọi rồi, họ hàng đều không có tiền.
Em lại hỏi bạn bè thì sao, cô ấy không nói gì…"
Trần Kinh Kinh thở dài một hơi, nghĩ đến hoàn cảnh của cô, "Có lẽ là không muốn mất mặt."
Xe từ từ chạy ra khỏi hầm để xe, giọng nói của Trần An trong xe có vẻ đặc biệt trầm lắng, phải rất lâu sau mới vang lên.
"Cô ấy không có nhiều bạn bè."
"Sao có thể!" Trần Kinh Kinh bật dậy, cô ấy không tin, chẳng phải nhan sắc là vũ khí lợi hại nhất sao.
Trần An nói: "Tính tình không tốt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!