Ngày hôm sau, mắt Ứng Nghê quả nhiên sưng húp lên như hai quả óc chó.
Hiên Tử vừa bóc vỏ trứng vừa hả hê nhìn cô, nhìn một lúc thì thấy không khóc cả đêm không thể nào ra nông nỗi này được, cuối cùng cũng có cơ hội, cậu ta ra sức mỉa mai: "Ôi chao, đây là bị đá rồi à?"
Ứng Nghê đang cúi đầu dọn dẹp mặt bàn, nghe vậy, đột nhiên ngẩng đầu lên với vẻ hung dữ.
Sau đó, quả trứng vừa bóc vỏ xong trong tay Hiên Tử liền bị cướp mất không thương tiếc.
"Này! Đây là bữa sáng của tôi!" Hiên Tử lớn tiếng la hét, cứ như thể giọng đủ lớn thì Ứng Nghê sẽ động lòng trắc ẩn mà trả lại bữa sáng cho cậu ta.
"Ăn ít một quả không chết được đâu." Quả trứng trơn nhẵn áp vào mí mắt, cảm giác ấm nóng lập tức làm dịu cơn đau nhói. Mắt còn lại của Ứng Nghê cũng sưng húp, cô nhìn túi ni lông bên cạnh, ra lệnh: "Bóc nốt quả này cho tôi."
Đối mặt với vẻ mặt ngây người của Hiên Tử, cô còn không quên mỉa mai một câu: "Cậu ngay cả tư cách bị đá cũng không có."
Hiên Tử tức đến bật cười.
Cậu ta chưa từng thấy người phụ nữ nào hống hách như vậy, tưởng mình là công chúa chắc, khịt mũi hai tiếng rồi quay vào bếp nấu nước chấm.
Tâm trạng của Ứng Nghê giống như dự báo thời tiết hôm nay, chỉ có âm u.
Kết quả của tối hôm qua là cô đã khóc trọn vẹn một tiếng đồng hồ, không thể kiểm soát, như thể muốn rút hết nước trong cơ thể ra ngoài.
Sau đó, Trần An gõ cửa xe cô mới ngừng lại.
Từ nhỏ đến lớn, cô chỉ khóc trước mặt hai người đàn ông, một là bố cô Ứng Quân Ngọc, hai là bạn trai cũ Chu Tư Dương. Nhưng đều là rơi nước mắt, từng giọt từng giọt lăn xuống, lúc cảm xúc dao động mạnh nhất thì cùng lắm chỉ thút thít hai tiếng, tuyệt đối sẽ không gào khóc thảm thiết như sói tru.
May mà Trần An là người rất biết điều, sau khi xe khởi động lại, anh không hỏi cô bị sao, tại sao khóc, có đỡ hơn không, có cần giấy không,…
Suốt quãng đường, anh làm một người tài xế vô hình.
Mãi đến khi xuống xe, Ứng Nghê cúi người nhặt những cục giấy ăn dính đầy nước mũi và nước bọt của cô chất đống dưới ghế phụ, anh mới lên tiếng: "Không cần đâu."
Ứng Nghê không nghe lời anh, cứ nhặt hết cục này đến cục khác, nhặt đầy cả hai tay. Cô cầm chúng xuống xe, ném vào thùng rác rồi cúi đầu đi về phía nhà.
Cô biết Trần An đang ở phía sau, cách cô một khoảng không gần không xa. Đi theo cô qua con đường gập ghềnh, rẽ vào con hẻm nước thải chảy ngang, đi sâu vào khu nhà ống tối tăm, cuối cùng dừng lại ở cửa cầu thang.
Nhìn cô đi vào rồi mới im lặng quay người rời đi.
Nghĩ đến khung cảnh mờ mờ ảo ảo, tiếng côn trùng kêu râm ran, người đàn ông đứng trước bức tường gạch nứt nẻ loang lổ, im lặng không nói gì. Không biết là vì cảm thấy xấu hổ hay vì điều gì khác.
Ứng Nghê thở ra một hơi nặng nề.
Buổi sáng không có nhiều khách, đến gần giờ ăn trưa, khách mới dần đông lên. Bận rộn một hồi đã là hai giờ chiều, Ứng Nghê và Hiên Tử thay phiên nhau đến quán cơm đối diện ăn trưa.
Lúc qua đường, điện thoại rung lên, cô nhét vào túi không để ý.
Sáng sớm thức dậy, hai mươi tám cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là Dư Giảo Giảo gọi. Cô thường bật chế độ im lặng trước khi ngủ, Dư Giảo Giảo thấy gọi điện không được thì nhắn tin khủng bố, hỏi cô tại sao lại chặn WeChat của cô ta.
Ứng Nghê không trả lời, tiện tay chặn luôn số điện thoại.
Đây là một thao tác rất đơn giản, chỉ cần động đậy ngón tay cái là có thể cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ. Nhưng khi thanh toán, cô phát hiện Dư Giảo Giảo vẫn còn ngoan cố tồn tại trong điện thoại của cô.
Ứng dụng đám mây tự nhiên nhắc nhở cô rằng vào ngày này năm 2011, cô có những kỷ niệm đẹp ở Nam Hải.
Chỉ là nhắc nhở bằng chữ thì cũng thôi đi, bức ảnh chụp chung với Dư Giảo Giảo, mặt áp mặt chu môi, lại đột nhiên hiện ra sau khi mở khóa điện thoại.
Khiến tâm trạng vốn đã buồn bực lại càng thêm tồi tệ.
Ứng Nghê vừa ăn cơm phần vừa lần lượt xóa những bức ảnh cũ được tự động sao lưu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!