Đến chiều 2 người mới trở về, căn biệt thự dường như đã đông đúc hơn, người hầu chạy tới chạy lui làm biết bao nhiêu việc
- Mama cũng nhiều chuyện thật, đi ăn một bữa là đươc rồi, cần gì phải nổi trội thế này chớ?
- Em là tiểu thư duy nhất đương nhiên phải sủng ái hết mực rồi
- Tiểu thư
- quảh gia Lí từ đâu chạy đến
- Cô có khách trên phòng
- Vâng
- cô mỉm cười rồi quay sang Tuấn Khải
- anh có việc gì bận không?
- Có ak, vậy anh về trước, tối anh đến, hẹn gặp em sớm, bảo bối của anh
Rồi cậu hôn nhẹ lên má cô
- Ayia!
- cô đỏ mặt rồi nhanh chân chạy lên lầu
Két!!!
Cảnh cửa vừa mở ra đã thấy thân hình quen thuộc
- Đoàn Ngọc Quý
Di Di cười, đến ngồi bến anh
- Em có vui không?
- Vui a~~!!! Sao ann biết nhà em?
- Cha anh từng là quản gia ở đây mà? Em chắc vẫn còn nhớ
- À, chú Đoàn Ngọc Khoa, chú ấy sao rồi?
- Từ sau khi Ngọc Vũ mất, ông ấy chuyển về quê sống rồi, để anh ở đây học hành
- Ồ!!! Em rất tiếc về việc đó
- Không sao
- anh cười
- hôm nay sinh nhật phải vui vẻ lên đó, đừng có mang cái mặt lạnh mà đón khách nhá?
- Anh cứ đùa
- cô chu môi
- Chứ sao nữa?
- anh xoa đầu cô
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!