Chương 38: Kết thúc - Em là người anh yêu

... Một lúc sau ...

- Bác sĩ, cô ấy sao rồi?

Tuấn Khải chạy đến hỏi bác sĩ

- Cô ấy tỉnh lại rồi, mọi người có thể đưa cô ấy về nhưng đừng bắt cô ấy làm những việc nặng, xương cô ấy còn đang yếu

- Cảm ơn bác sĩ nhiều lắm

Thiên Tỉ cứ lia lịa cuối đầu khiến mọi người cũng phải bật cười

- Vào trong thôi

Vương Nguyên vừa vào đã thấy bóng dáng liu xiu kia đang ngồi uống nước, vội chạy đến ôm chầm lấy

- Di Di, cậu tỉnh rồi

- Hả???

- cô bị Vương Nguyên làm giật mình đến ngây ra, rồi khẽ cười

- đừng như đứa con nít vậy

- cô đẩy Vương Nguyên ra

- cậu nói xem, bổn tiểu thư này ở cái bệnh viện chán rồi nên muốn tỉnh để đi chơi, chứ có gì như bộ dạng bị thương đâu mà cậu phải lo lắng thế

- Thế hả?

- Vương Nguyên cười nham hiểm

- thế này thì sao?

- cậu đụng nhẹ lên vai Di Di làm cô nhăn mặt vi đau

- Thằng nhóc này, muốn chết hay sao mà ...

Hai người đang cười đùa vui vẻ thì thấy Vương Tuấn Khải và Dịch Dương Thiên Tỉ bước vào. Tuấn Khải nhìn thấy cảnh tượng thì tim tự nhiên như nhói lại

- Ờ ...

- Giọng Di Di ngân dài nhưng mắt vẫn nhìn cậu

- mọi người vẫn tốt chứ?

- Như thường ấy mà

- Thiên Tỉ cười để lộ núm đồng tiền trên môi

- Bọn tớ cậu biết đó, rất là tốt nhưng mà xem ra đại ca thì không hẳn là tốt đâu

Vương Nguyên nhếch môi rồi Vương Tuấn Khải đến ngồi bên cạnh cô, rồi hai người kia cũng ý tứ một chút, chỉ cười nhẹ rồi bước ra ngoài không quên đóng cửa, để dành thời gian riêng tư cho ai đó

- Anh... không giận em chứ?

Không khí đang im lặng làm cho Di Di có chút ngột ngạt nên cô vội lên tiếng

- À, đương nhiên là không rồi, em tỉnh lại là tốt chứ nói gì đến giận hay không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!