Chương 36: Đừng quên bạn thân này nhé _ Tuấn Khải, chạy đi!

... Phòng tra tấn ...

- Mày biết không Killer? Tao nhìn cảnh tượng này rất quen thuộc

- Người đàn ông kia chống nạnh cười

- à đúng rồi, sao quên được nhỉ? Mười năm trước, Anna cũng ngồi như mày hiện giờ, vẫn tỏ vẻ lạnh lùng xem lẫn ngạo mạn, tao vẫn còn nhớ rõ, cô ta bị hành hạ cho đến khí chết, không phải mày là người chứng kiến mọi việc đằng sau cánh cửa sắt sao? Điều sai lầm nhất của tao là nghĩ mày chỉ là đứa con ranh, chả biết cũng chỉ nhưng những đứa khác, chỉ ăn rồi ngủ và vui chơi, cái tâm hồn trong sáng mà tao tưởng tượng cho mày xem ra cong cóc rồi, mày cũng thật là...

Nói đến đây, ông ta vỗ vào mặt Di Di vài cái

- Làm bả chủ để tung hoành ngang dọc chưa đủ sao? Còn phải diết quân cầm đầu của bọn tao, đúng là chán sống mà

- Tao đã nói đứa nào đụng bạn tao sẽ không yên mà, phải chăng mày nghe không hiểu?

Di Di hất mặt thách thức

- Hừm!

- ông ta nhẫn nhịn, suy nghĩ gì đó, nhìn xung quanh không thấy huynh đệ nào ngoài Ngọc Vũ liền bất giác cười lên

- không sao không sao, cũng cảm ơn mày, nhờ thế anh tao chết thì tao mới được ngao du thiên hạ thế này

- Thì ra BLACK là đàn anh của DIE, mày cũng hay thật, sẵn sàng giết anh trai ruột để lên cầm đầu

- Mày cũng biết không có gì là không thể mà, Ngọc Vũ, lại ta bảo

- Vâng

Đôi bàn tay cậu siết chặt lâu nay đã dần hạ sóng, trở lại vẻ ôn nhu rổi bước về phía ông

- Ta biết cháu rất thích làm việc này, vậy nên lần này nhường cháu

-...

Cậu im lặng không trả lời, chỉ gật đầu nhẹ rồi bước về phía lò rèn lấy chiếc roi sắt được hơ sẵn ở đó rồi lại rảo bước về Di Di, cậu biết ông ta nói " việc này " có nghĩa là gì, nhưng sao cậu có thể đánh người con gái cậu đã yêu thầm và không ngừng tìm kiếm suốt 11 năm, thật sự là không thể, nếu bay giờ cậu làm vậy chả khác nào tự đánh vào tim mình, cậu bặm chặt môi đau đớn nhìn Di Di bằng ánh mắt hối lỗi, cậu không biết phải làm gì lúc này nữa, Di Di như hiểu mọi chuyện chỉ khẽ mỉm cười gật đầu rồi nhắm chặt đôi mắt đỏ ngầu thoáng có chút cầu khẩn kia

" Hưởng Đông Dương! Xin lỗi cậu nhiều lắm! "

Chát! Chát! Chát!

Rồi từng đợt roi quất mạnh vào người Di Di vang lên, thân cô ê ẩm, tê tái thể xác lẫn thân tâm nhưng vẫn không thể hiện ra ngoài, vẫn nụ cười cao ngạo giữ trên môi. Người đàn ông thích thú trước cảnh tượng kia. Rồi...

Tiếng quất chợt ngừng lại, chiếc roi bỗng rớt xuống đất

- Cháu không làm được

Ngọc Vũ lên tiếng

- Làm nhanh đi, không thì người tiếp theo sẽ là cậu đấy

Ông ta trợn mắt nhìn cậu

Ngọc Vũ một lời cũng không dám hó hé, chỉ cầm chiếc roi đứng lên, dồn hết sức lực vào tay rồi

CHÁT!!!

Cậu quất mạnh vào người đàn ông kia làm ông ta đau đớn ngã lăn ra. Ngọc Vũ nhanh chóng chạy đến chỗ Di Di để mở dây cho cô

- Cậu không sao chứ Đông Dương? Tớ xin lỗi cậu

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!