Tại sân bay Bắc Kinh ( 5h chiều) ...
- Oáp!~~ Buồn ngủ quá đi mất
- Đi Đi vươn vai một cái rõ mệt rồi bước xuống sân bay
- Đi nhanh giùm cái
- Thu Hường từ đằng sau đẩy cô sang một bên, nhếch môi rồi đi đến chỗ tập trung
- Đi đứng cho cẩn thận đấy
- một người đàn ông cao to bước lại, lườm xéo Thu Hường đến ai cũng thấy đáng sợ, rồi ông bước đến chỗ Di Di
- Thiên Tiểu Thư, chủ tịch có căn dặn khi cô xuống sân bay thì theo tôi về công ty, cô muốn trốn cũng không được đâu
- Quản Lí Kim à! Chú cũng phải suy nghĩ chứ? Như thế thì đám người kia ở riêng chắc?
- Di Di chỉ sang phía học sinh
- Đúng ak! Hay chú dẫn tụi cháu theo về công ty chơi nha?
- Vương Nguyên đứng bên cạnh Di Di cầu xin
- Vậy cũng được, đi thôi
- nói rồi, quản lí dẫn đám học sinh đi đến công ty, riêng cô giáo của họ sẽ đi làm một số việc
...
- WA!!! Hảo rộng nha!
- Vương Nguyên nhìn xung quanh cái công ty tập đoàn Thiên Dương mà thấy ngưỡng mộ
- cả cái công ty thế này ba cậu chắc cũng gánh vác chắc cũng mệt lắm
- Còn phải nói? Đã vậy còn có nhân tài tạo điều kiện cho ba mình bằng cách chọc phá nhân viên, xé tài liệu công ty
- Ngọc Quý nói
- Hừm!
- Di Di liếc
- nhột đấy nhá?
- Vậy àh! Không cố ý đâu ak
- anh giả vờ ngây thơ
Thu Hường thì xin đi chung với cô giáo ( chứ sao nữa, thù Di Di như thế mà có mặt mũi nào đến nhà người ta ở chớ), nữ sinh lớp 11 thì cứ đứng đơ nãy giờ, chả thèm mở miệng câu nào
- Chị gái, sao em thấy chị im thế?
- Di Di chạy đến bắt chuyện
- Chị á? À... chị tên Phan Diệp Ngọc, hân hạnh được gặp tiểu thư
- nữ sinh kia cúi đầu
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!