* Đáng ra là định sau khi thi học kỳ mới đăng chap này mà sợ các độc giả buồn nên Trúc Linh lén mẹ mở máy tính đăng nè, hjhj*Trong suốt các tiết học, mặt Di Di cứ đơ ra, chẳng nói, tâm trạng đang kém sôi nổi. Cô vẫn còn nhớ chuyện lúc nãy dưới căn tin, sao có thể không nhớ chứ? In sâu trong đầu là khác, mỗi lần nhớ lại cô cảm thấy mệt nhọc, nặng trĩu, khuôn mặt của Vương Tuấn Khải cứ hiện rõ trong đầu cô
- Ayia! Chán chết đi được! Nhớ hắn thì được cái tích sự gì?
- cô lẩm bẩm, Vương Nguyên ngồi sát bên nghe thấy, chau mày lại, biết rõ là cô đang có ý định muốn nói ai
- Kệ hắn đi, nhớ làm gì, người ta không cần cậu mà
- Hửm?
- cô giật mik ngẩn đầu lên
- cậu nghe thấy gì à?
- Nghe hết
- ...
- khôg gian im lặng
...
- Tớ về trước nhé
- cô vẩy tay rồi chạy đi, để Vương Nguyên lại một mình
- Ê ... ê ...
Bước trên con đường dài, Di Di cứ nhíu mày rồi trong tình trạng lẩm bẩm
- Gì chứ? Mik sắp nổ não rồi, nhớ hắn sao? Thiên Tuyết Di, bình tĩnh lại, mày chả là gì của hắn đâu, tại sao phải nhớ đến hắn chứ? Có bao nhiêu Fan nữ ngoài kia sẽ chăm sóc, bồi dưỡng cho hắn thật tốt, cần gì đến mình. Còn Thu Hường nữa, có cô bạn gái tốt thế đấy, vậy mà không báo sớm cho người ta. Nói chung, hắn muốn làm gì là chuyện của hắn, mình đâu có quyền xía vào cuộc đời của người khác chứ? Dừng ảo tưởng đi, chẳng mang lại kết quả gì đâu. Thích hắn?
Cho dù mình có thừa nhận như thế thì hắn quan tâm chắc? Trong tim hắn đã dành một vị trí quan trọng cho ai kia rồi. Vậy thì cần gì mình ... ayia
- Xin lỗi
- người kia cúi đầu
Di Di ngã xuống đất một cái, được một lần ôm đất mẹ, cô tức giận la lên
- Đuôi àh???
- Lại là nhóc? Sao lúc nào cũng ...
- Ngọc Quý trước mặt cô cằn nhằn nhưng chợt nhớ ra gì đó
- giúp tôi
- Chuyện gì?
- cô trợn mắt
- Thì là ...
- Ngọc Quý, anh định chạy đi đâu nữa, anh là của em
- giọng nữ vang lên, một cô gái bước tới gần làm hai người giật bắn mình
- Đây là ... bạn gái tôi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!