Chương 5: Nghịch Thủy Hành Châu 5

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Hiệu trưởng nháy mắt với cô Chu, bà đi đến lay lay giường bệnh, bảo ông ngồi dậy, hơi sửa lại ống truyền dịch.

"Buổi tối không có tiết, chạy đến đưa trái cây, sao yên tâm được đây?" Cô Chu cười lạnh một tiếng: "Không mang dao đến, có muốn tôi đây cho cậu mượn không, kể cả tôi cũng muốn giết ư?"

Lạc Hành nhấp môi dưới, để giỏ trái cây qua một bên, áy náy nói: "Thật xin lỗi hiệu trưởng, mẹ em…"

Hiệu trưởng cười ha ha mấy tiếng: "Đừng lo lắng đừng lo lắng, cô[1] Chu luôn nói tôi mỡ trong máu dày đường máu cao, đổ chút máu nói không chừng còn khỏe mạnh hơn đấy." Suy nghĩ một chút lại nói, "Trái lại là em, mẹ em nhất định là gọi điện thoại mắng em rồi."

[1] "Cô" ở đây là lão sư/ tức cô hoặc thầy giáo nhá.

Lạc Hành hơi lắc đầu: "Không có, bà ấy biết em đến Nhị Trung sẽ không làm lỡ việc học, cũng không nói gì nhiều. Giỏ trái cây là mẹ em bảo em mua cho ngài, bà ấy nói mình quá kích động, bảo em thay bà ấy nói xin lỗi với ngài. Cũng cảm ơn ngài không có báo cảnh sát."

Hiệu trưởng biết đứa nhỏ này đang cố ý giấu diếm, bản thân xưa nay bị uất ức cũng đi nuốt vào bụng, chẳng chịu nói ra.

Nói xin lỗi, đoán chừng cũng không sao, là ông tự nói.

Về phần không có báo cảnh sát, ông cũng không muốn bởi vì một chút tổn thương như vậy mà ảnh hưởng đến học nghiệp[2] của Lạc Hành.

[2] Bài vở và bài tập

Advertisement / Quảng cáo

Một năm này rất quan trọng.

"Trái lại tôi không lo lắng thành tích của em, thật ra thì Lạc Hành à, thành tích học tập không phải quan trọng nhất, em lớn rồi cũng nên có vài người bạn, thử tiếp nhận lòng tốt của người khác, đừng lúc nào cũng tránh xa người khác cả ngàn dặm." Hiệu trưởng thở dài, không biết những lời mình nói có dùng được hay không, "Tương lai ra xã hội, em cũng không thể một mình làm hết mọi chuyện được, đúng không nào?"

Lạc Hành thuận theo nói: "Em biết, cảm ơn hiệu trưởng."

Hiệu trưởng nhìn cậu, đáy lòng bốc lên một tia đau lòng, đứa nhỏ này từ nhỏ đã gầy, cổ tay nhỏ mà khuôn mặt cũng rất nhỏ, rõ ràng đã lớp mười hai nhưng vẫn tỏ ra không khỏe mạnh như thế.

Triệu Cửu Lan chắc cũng cho cậu bao nhiêu yêu thương, với lại ngày đó đến xem biểu hiện, bà ta hẳn là có bệnh, Lạc Hành tuổi còn nhỏ vừa phải chịu đựng vừa phải chăm sóc bà ta.

Khổ thân em ấy.

Hiệu trưởng chìa tay, lấy từ dưới gối ra một phong thư nhỏ, nhìn Lạc Hành vẫy vẫy tay.

Lạc Hành đi đến, ông đặt phong thư trên tay Lạc Hành, vỗ một cái lên mu bàn tay cậu: "Mẹ em gần đây hẳn sẽ không đưa cho em tiền sinh hoạt, em cần trước."

Lạc Hành rút tay lại, đặt tiền lên giường bệnh rồi lui về sau hai bước: "Hiệu trưởng em có tiền, cảm ơn lòng tốt của ngài."

Cô Chu vừa nhìn hiệu trưởng cho tiền Lạc Hành, bèn lập tức châm chọc: "Đúng rồi, nhà các cậu có tiền, cho nên cũng tùy tiện đánh người, dù sao cũng trả nổi tiền thuốc thang mà."

Hiệu trưởng trầm mặt: "Cô Chu, em nói cái này trước mặt thằng bé làm gì!"

Cô Chu cầm dao gọt trái cây vỗ một phát: "Sao em không thể nói chứ, cô ta dám đến trường học đánh người, em thấy cô ta cũng dám giết người ấy, sắp xếp người bồi dưỡng kế hoạch sao, bản thân cô ta có bản lĩnh thì trực tiếp sắp xếp con trai vào Nhất Trung đi. Đến trước mặt chúng ta tỏ vẻ hung dữ cái gì tàn nhẫn cái gì."

"Đừng nói nữa, anh nói chuyện này và Lạc Hành không liên quan, em…"

"Hiệu trưởng, cô Chu, em chỉ xin mượn thầy ba tiếng. Ngài nghỉ ngơi cho khỏe, đợi đến chủ nhật em lại đến thăm ngài." Lạc Hành quy quy củ củ khom lưng, nói xong bước nhanh rời khỏi phòng bệnh.

"Lạc Hành, Lạc Hành!" Hiệu trưởng thở dài, nhìn phong thư trên giường, dư quang liếc thấy giỏ trái cây Lạc Hành mang đến kia, vội nói: "Cô Chu em mở giỏ trái cây đi."

Cô Chu cau mày: "Tại sao? Anh còn muốn ăn trái cây cậu ta mang đến, không biết trong lòng hai mẹ con này sắp xếp cái gì, ai biết có độc hay không, em thấy ném…"

"Em nhanh lên đi." Hiệu trưởng vừa nói liền kéo ống truyền dịch, "Em không mở thì anh mở."

Cô Chu sợ hết hồn, vội đè tay ông xuống bảo ông đừng động, xách giỏ trái cây lên xé mở ra, lần lượt lấy từng trái cây ra, kết quả lại phát hiện dưới đáy có mười sáu tờ tiền chiết giả trăm nguyên màu đỏ chỉnh chỉnh tề tề.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!