Chương 3: Nghịch Thủy Hành Châu 3

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Lạc Hành nhấp khóe môi, không trả lời mà xoay người đi.

Hoắc Hành Chu liếc nhìn bóng lưng Lạc Hành, suy nghĩ rồi câu khóe miệng, thằng Trương Huyền quýt làm cam chịu này, Lạc Hành sẽ thật sự đánh nó mất, dù thế nào cũng phải lôi đến trường cho bị trừ điểm hạnh kiểm mới thôi.

Loại học sinh giỏi ngoan ngoãn như cậu ta mới ngày đầu chuyển trường mà đã bị hạ điểm hạnh kiểm thì chắc khóc mất.

Hết giờ học, Trương Huyền kề vai sát cánh cùng người khác chuồn ra ăn cơm trước, trên bàn đều là tài liệu học bổ túc bị ném khắp nơi, có một nửa còn đáp trên bàn Lạc Hành.

Mấy bạn học đến bắt chuyện với cậu tương đối hoạt bát, vây xung quanh cậu hỏi chuyện trường học trước kia, có hai nữ sinh còn cho cậu một hộp sữa chua và mấy viên kẹo, bảo cậu đừng để ý Trương Huyền.

Lạc Hành nói từng câu cảm ơn, đối với loại người xa lạ có lòng tốt này có chút không thích ứng lắm, hơi khắc chế mà đáp lại từng câu.

Diệp Tiếu Tiếu chờ bọn họ đi rồi, mới ôm bài thi đến.

"Bạn học mới." Diệp Tiếu Tiếu gõ bàn một cái, đặt bài thi lên bàn cậu, "Bạn học mới, cái này là bài thi tháng của mấy môn bọn tớ thi, cậu tự học buổi tối xong thì đưa cho tớ nhé."

Lạc Hành nói: "Cảm ơn."

Diệp Tiếu Tiếu cười nói đừng khách sáo, sau đó móc mấy tấm thẻ từ trong túi ra, lần lượt nói với cậu từng cái một: "Cái này là thẻ cơm, cái này là thẻ nước, lấy ở chỗ làm việc của thầy là được rồi, một cái là tiền thế chân 30 nguyên. Bình thường lấy nước và ăn cơm đều phải cà thẻ, không nhận tiền mặt, nếu như cậu không thích cơm ở nhà ăn thì đi ra ngoài cũng được, có điều thời gian hơi ngắn nên đừng đi quá xa, ở ngay cổng là được."

"Được." Lạc Hành gật đầu.

Diệp Tiếu Tiếu phát hiện, lúc cậu và người khác nói chuyện, đôi mắt sẽ vô cùng nghiêm túc nhìn chằm chằm vào người khác, không như Hoắc Hành Chu, luôn cười như không cười trêu đùa người khác.

Diệp Tiếu Tiếu nói: "Hôm nay chắc thầy đã hết giờ làm rồi, cậu dùng của tớ trước đi, ngày mai làm xong thẻ rồi cậu trả lại cho tớ."

Lạc Hành không nhận: "Không cần, cảm ơn."Advertisement / Quảng cáo

Cậu không phải người thích có vướng mắc gì với người khác, bất kể là tiền bạc hay tình cảm, đều hữu ý vô ý tránh xa người cả ngàn dặm.

Bởi vì Diệp Tiếu Tiếu được Diệp Nhâm đích thân dạy dỗ, nên vẫn luôn có chừng mực với người khác, không quá nhiệt tình cũng không quá lạnh nhạt, nghe cậu nói thế cũng gật đầu một cái, rồi rời đi.

Chờ bọn họ đi ăn cơm hết, Lạc Hành mới thở phào nhẹ nhõm, đẩy sách của Trương Huyền qua bên cạnh, sau đó mới lấy sách mình ra dọn lên bàn.

Cậu vốn trao đổi đến Nhất Trung ở thành phố, nhưng lại nói với hiệu trường rằng mình muốn đến Nhị Trung.

Một là vì Hoắc Hành Chu…

Hai là…

Điện thoại vang lên một tiếng, cậu cầm lên xem ghi chú phía trên, dừng một chút mới mở ra, là tin nhắn thoại. Cậu tìm tai nghe mang theo, chỉnh âm lượng đến mức lớn nhất.

"Lạc Hành, sao cậu chuyến đến Nhị Trung thế, không phải nói đến Nhất Trung sao? Hôm nay mẹ cậu đến trường học ầm ĩ một trận, thậm chí đánh vỡ đầu hiệu trưởng, đến bây giờ hiệu trưởng vẫn còn nằm trong bệnh viện kia kìa, cậu không sao chứ."

Lạc Hành lại mở một tin khác.

"Lạc Hành Lạc Hành hôm nay mẹ cậu đến trường học tìm cậu, nghe nói cậu chuyển trường đến Nhị Trung, cậu không có nói cho dì ấy biết sao?"

Cậu nghe xong từng tin thoại, phần lớn đều nói cùng một chuyện, cậu mệt mỏi bóp bóp sống mũi, trả lời lại từng câu.

Trả lời xong lại nhìn thời gian, 5 giờ 48, trước khi bắt đầu tự học buổi tối cần phải làm xong một nửa bài thi.

Lạc Hành lau ngón tay, trên bàn và hộc bàn một lớp bụi, Trương Huyền còn ném rác, cậu bèn để bút xuống, lấy khăn giấy ướt trong cặp sách ra lau lau mặt bàn và ngăn kéo.

Cuối cùng mới trải bài thi ra, tìm ra giấy và bút, bắt đầu làm toán.

Thời gian của cậu không nhiều, không nhân lúc làm ở đây thì tối hôm nay sẽ làm không xong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!