Chương 14: Không ngừng không được 4

Edit: Hướng Nhật Quỳ

Hoắc Hành Chu đút Lạc Hành ăn xong, tâm tình khá tốt, bèn nở nụ cười: "Chăm sóc sức khỏe cái gì, đang ăn cơm mà, có chuyện gì thì nói, không tao cúp."

Phùng Giai "Ồ" một tiếng, trong đầu nghĩ cũng vậy.

Hoắc Hành Chu thế này, nếu thật sự muốn yêu đương thì gái theo sau lưng nó cũng đủ cho nó thay xoành xoạch ba đến năm tháng không xài lại cô nào, đâu cần phải đến mấy chỗ như vậy.

"Do hôm nay tao thấy Tiết Tiên quay về, mày nói xem sao cái thằng ngu này còn có mặt mũi mà về đây được, thật chứ, loại người không biết xấu hổ tới mức mày thậm chí không nghĩ ra được từ nào để mắng nó."

"Mày thấy nó sao không lên chào hỏi?" Hoắc Hành Chu cười hỏi.

"Hừ, tao không đánh nó đã coi như không đối xử tệ với nó rồi, chuyện nó sỉ nhục người khác ấy, lúc đó ầm ĩ như vậy nên đời này chết cũng không gặp, quay về rồi không phải muốn tìm mày để cầu hòa chứ!"

Hoắc Hành Chu mất tập trung nghe, khóe mắt thoáng quét qua Lạc Hành.

Cậu ấy đang khẩn trương nhìn mình, hệt như rất sợ người khác biết cậu ấy đang ăn cơm cùng một chỗ với mình vậy.

Hầy, nhóc bạch nhãn lang, hắn có làm cậu mất mặt vậy à?

Hoắc Hành Chu muốn giễu cợt một câu, nhưng cậu ấy vẫn chăm chú nhìn mình như vậy, dáng vẻ đáng thương khiến người khác không đành lòng trách cứ, bất đắc dĩ phải giơ tay đưa món tráng miệng trên khay đá bên cạnh tới: "Đừng ăn hết, lát nữa sẽ đau bụng."

Lạc Hành gật đầu.

Hoắc Hành Chu thu hồi tầm mắt, rót cho mình ít coca, đồng thời cũng tắt handsfree chuyển qua bên tai trái: "Tiết Tiên thích về thì về mắc mớ gì đến tao, giữa tao và nó không còn gì để nói, đừng có nói đến chuyện cầu hòa hay không cầu hòa, không có ý nghĩa."

Phùng Giai hiếm khi trầm mặc, hồi lâu mới nói: "Nó có lỗi với mày như vậy, mày cũng không hận nó?"

Advertisement / Quảng cáo

Hoắc Hành Chu bèn cười lạnh: "Tao hận nó, cổng trường quẹo phải có lắp chìa khóa, ba đồng một chiếc mày hỏi nó lắp sao, mười đồng ba chiếc mới lắp mấy cái."

Phùng Giai yên lặng hồi lâu: "Tao cảm thấy nó sẽ không lắp, mấy cái cũng không lắp."

Hoắc Hành Chu để đũa xuống, nói: "Hơn nữa nó không phải có lỗi với tao, đừng mù quáng mà gán cho cái mũ, làm như tao có gì với nó ấy."

Nghỉ dài đến tận 5 giờ rưỡi chiều chủ nhật nhà trường mới cho tự học buổi tối, nhưng cũng có rất nhiều học sinh ở vùng khác không về nhà, bèn ở lại trường học.

Lạc Hành băng qua sân trường đi đến ký túc xá, tiếng bước chân ở trong hành lang có thể nghe rõ ràng.

Có bạn học thấy cậu về thì cười chào hỏi, "Này Lạc Hành, lát nữa ra ngoài chơi game không?"

Lạc Hành lắc đầu: "Không đi, các cậu đi đi."

Cậu ôm quyển sách Hoắc Nghiễn Sinh tự tay ký tên, tâm tình rất tốt mở cửa ra, ngồi ở trước bàn thất thần hồi lâu, lại bò lên giường tìm cái hộp nhỏ của mình, cẩn thận mở ra.

Bên trong có một tờ giấy gói kẹo, một tờ bài thi, có một tờ giấy kiểm điểm bị vò nát lại được trải phẳng, còn rất nhiều thứ ngổn ngang khác nữa.

Lạc Hành quý trọng đệm sách ở dưới đáy, nhẹ nhàng, đỏ mặt nhỏ giọng gọi: "Anh Hành Chu."

Cậu cắn môi, tim hồi hộp đập thình thịch không ngừng, tựa như đến cả không khí cũng dùng ánh mắt để nhìn trộm cậu, ghé lỗ tai nghe cậu gọi anh Hành Chu.

Nhánh hoa ngô đồng kia theo động tác của cậu mà khẽ run, cũng giống như đang cười cậu.

May mà, may mà cậu không nghe được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!