Chương 50: (Vô Đề)

Sau khi cúp điện thoại, Lâm Tễ lập tức lao khỏi phòng nghỉ, chạy thẳng đến trước mặt Lâm Duật Lan, vui sướng đến phát điên: "Chị cả! Chúng ta thực sự hợp tác với Đào gia rồi!"

Lâm Duật Lan thấy nàng mừng rỡ như thế, mỉm cười hỏi: "Xem tin tức rồi à?"

"Chị nên nói sớm cho em biết chứ, tối qua thấy chị cứ mặt mày ủ rũ, em còn tưởng nhà mình lại gặp rắc rối gì lớn lắm..."

Làm hại nàng sợ đến mức thức đêm chạy sang Nguyệt Hồ Công Quán để cầu cứu. Nhưng nghĩ lại, Đào Tri Vi cũng thật đáng ghét, rõ ràng người phụ nữ này biết rõ sự tình mà nhất quyết không chịu hé răng, không chỉ làm nàng lo sốt vó mà còn nhân cơ hội đó bắt thóp nàng, lừa nàng hôn nhẹ nữa chứ!

"Hôm qua mọi chuyện vẫn chưa định đoạt xong mà. Nếu lộ tin ra ngoài mà cuối cùng không thành, chẳng phải là làm mọi người mừng hụt sao?"

Lâm Duật Lan xưa nay chưa bao giờ tiết kiệm lời khen dành cho những kẻ mạnh. Dù ân oán giữa Đào

- Lâm trong quá khứ quá sâu nặng, nhưng chị luôn tôn trọng và khâm phục năng lực của Đào Tri Vi. Được hợp tác với Đào gia vốn là điều chị vô cùng mong muốn.

Đêm qua chị đã thức trắng ở công ty để làm việc, trăn trở mãi mới soạn sẵn một bản phản hồi trong hòm thư nháp, sáng nay kiểm tra lại từ ngữ một lần nữa mới chính thức gửi cho Đào Tri Vi. Đây thực sự là một thương vụ chỉ có lời chứ không lỗ, nhưng chuyện gì cũng có hai mặt của nó. Giống như việc chị thay đổi định hướng công ty, tuy thành công nhưng trong mắt những lão làng bảo thủ, đó là một nước cờ mạo hiểm.

Việc hợp tác với Đào gia lần này, một mặt là mượn gió Đông của họ để mở toang thị trường nước ngoài cho Lâm gia, mặt khác là để chặn miệng những kẻ có dã tâm ở ban cao tầng. Nếu chị tự thân không làm được, chị sẽ mượn tay Đào gia để thực hiện. Đôi khi phải thừa nhận một điều: những thương nhân khôn ngoan khi đối diện với lợi ích mà không màng tình cảm thì tỉ lệ thành công luôn cao hơn. Trong những tình huống đặc biệt, chị không thể tiếp tục mềm lòng. Việc thanh trừng nội bộ là chuyện sớm muộn, công ty này họ Lâm, và sẽ mãi mãi mang họ Lâm. Nếu có kẻ nào dám công khai quấy phá, chị sẽ không nể tình xưa nghĩa cũ nữa.

"Vậy chị cả ơi, dự án này sẽ triển khai thế nào ạ? Có tìm địa điểm làm việc riêng không?" Lâm Tễ tò mò hỏi, nàng không hiểu mấy chuyện này nên hỏi rất dè dặt vì sợ bị chê cười.

"Đây chính là điều chị muốn nói với em." Lâm Duật Lan cân nhắc từ ngữ rồi nghiêm túc mở lời: "Mãn Mãn, dự án đầu tiên này sẽ do đích thân Đào Tri Vi dẫn dắt, đây là điều kiện tiên quyết mà chị và cô ấy đã thỏa thuận trước khi ký kết. Cô ấy sẽ thành lập một bộ phận mới đặt tại trụ sở Đào thị. Vì vậy, chị sẽ sớm điều động một nhóm nhân sự sang bên đó để triển khai dự án.

Đào thị là doanh nghiệp trang sức hàng đầu, người của chúng ta sang đó chắc chắn sẽ học hỏi được rất nhiều điều."

"Thế... chị sẽ cử ai đi ạ?" Lâm Tễ khẽ l**m môi, nàng cũng rất muốn đi nhưng không dám mở lời.

"Em còn nhớ lời chị nói sáng nay không? Nếu em muốn thực tập, chị sẽ để những người quen dìu dắt. Những người được điều sang Đào thị đều là những người chị tin tưởng nhất, em có muốn đi cùng họ không? Có họ dạy bảo, chị rất yên tâm."

Lâm Tễ hơi sững người, khóe miệng theo bản năng định nhếch lên nhưng lại vội vã kìm xuống. Thấy vẻ mặt phức tạp và có phần "khó xử" của em gái, Lâm Duật Lan khẽ nhíu mày. Tuy Lâm Tễ có chút kiêu kỳ nhưng gặp chuyện chính sự chưa bao giờ để gia đình phải bận tâm nhiều, xem ra nàng không muốn đi nhưng vì là chuyện công việc nên không tiện từ chối thẳng thừng.

"Nếu em không muốn cũng không sao. Chị nghĩ làm việc ở công ty đối thủ sẽ giúp em tập trung và nỗ lực hơn, tiến bộ cũng nhanh hơn." Thế là Lâm Duật Lan thay nàng nói ra nỗi lòng: "Nhưng Mãn Mãn à, chị tôn trọng ý muốn của em, nếu em không thích thì chị không sắp xếp nữa."

"Đừng mà..." Lâm Tễ xoắn xuýt cực kỳ. Nàng chỉ định làm bộ làm tịch một chút thôi, ai mượn chị cả hiểu lầm nàng đáp ứng quá nhanh làm gì chứ!

"Không cần vì là chuyện công việc mà làm khó bản thân. Với chị, suy nghĩ của em quan trọng hơn bất cứ thứ gì." Lâm Duật Lan định vuốt mặt nàng nhưng chợt nhận ra em gái đã lớn, hành động thân mật quá mức không còn phù hợp nên chị chỉ vỗ nhẹ vai nàng: "Chuyện điều động nhân sự chưa gấp, em cứ suy nghĩ kỹ rồi trả lời chị sau nhé?"

"Vâng! Chị cả, em sẽ suy nghĩ thật kỹ!" Lâm Tễ gật đầu lia lịa, rồi quay lại bàn làm việc tiếp tục giả vờ bận rộn.

Thỉnh thoảng nàng lại cầm điện thoại lên xem tin tức, thấy các từ khóa về Đào

- Lâm vẫn chễm chệ đầu bảng, nhiệt độ ngày càng tăng. Thực lòng nàng rất muốn sang trụ sở Đào thị làm việc, dự án này lại do chính Đào Tri Vi dẫn dắt nữa chứ... Nàng thực sự chưa thấy dáng vẻ khi làm việc nghiêm túc của cô.

Có nên hỏi ý kiến Đào Tri Vi không nhỉ? Lâm Tễ mở khung trò chuyện, gõ vài dòng rồi lại xóa đi. Thôi, dù sao cũng không vội, nàng cứ từ từ mà cân nhắc thêm vậy.

Còn hơn nửa giờ nữa mới đến lúc tan tầm, Lâm Tễ đã bắt đầu dọn dẹp bàn làm việc, hăm hở tiến đến trước mặt Lâm Duật Lan chuẩn bị chuồn sớm.

"Chị cả, công việc của em xong hết rồi nhé! Chị quản lý kiểm tra bảo em làm cực kỳ tốt, không sai một li nào luôn." Lâm Tễ vẻ mặt cầu khen ngợi, "Chị xem hôm nay em có thể về sớm một chút được không?"

"Làm tốt lắm Mãn Mãn." Lâm Duật Lan mỉm cười tán thưởng, "Nhưng em đợi chị vài phút đã. Hoài Nguyệt với A Úc thấy tin tức đều rất vui, tối nay cả nhà mình liên hoan, chị với em cùng về luôn."

"... Hả?" Lâm Tễ đờ người ra, "Liên hoan á? Sao em không biết gì hết? Trong nhóm chat im thin thít mà?"

Từ lần đi khu nghỉ dưỡng, nhóm chat bốn chị em đã hoạt động vô cùng náo nhiệt. Khi thì Lâm Hoài Nguyệt kể chuyện đóng phim, lúc thì Lâm Úc gửi ảnh cơm hộp công sở, còn Lâm Duật Lan đóng vai trò vỗ về và khen ngợi. Duy chỉ có Lâm Tễ là tiêu chuẩn kép: Lâm Úc nói gì nàng cũng khen, còn chạm mặt Lâm Hoài Nguyệt là nàng lại khinh bỉ.

"Hai đứa nó thấy tin mới nên nhắn tin riêng cho chị, nói chuyện một hồi thì chốt là liên hoan. Thấy em đang ngồi ngay cạnh chị nên hai đứa không nhắn cho em nữa." Lâm Duật Lan thu dọn đồ đạc, "Đi thôi, chúng ta về nhà."

"... Vâng."

Lời đã nói đến mức này, Lâm Tễ không thể từ chối. Nàng lủi thủi đi theo Lâm Duật Lan ra xe, cái đầu rủ xuống, vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!