Ngoài cửa sổ, những tia chớp vẫn không ngừng rạch ngang trời, chốc chốc lại soi sáng cả gian phòng. Ánh nến chập chờn không đủ tỏ, Lâm Tễ chỉ có thể nương theo những khoảnh khắc sáng lòa ngắn ngủi ấy để nhìn trộm khuôn mặt mông lung của người phụ nữ đối diện.
"Giờ em phải làm gì đây? Chị có ổn không?" Lâm Tễ vẫn nắm chặt tay chị, rướn người sát lại gần để kiểm tra nhiệt độ trên mặt Đào Tri Vi, "Chị đừng có dọa em nhé..."
Giọng nàng mềm mỏng, vì lo sợ mà trở nên hơi khàn đục, phảng phất cả chút nức nở khó nhận ra. Nhưng Đào Tri Vi nhìn nàng càng đỏ mắt vẻ tội nghiệp, trong lòng cô lại càng trỗi dậy cái khao khát muốn bắt nạt nàng thêm chút nữa. Có điều lý trí vẫn kịp thời can thiệp, cô tự nhủ nảy sinh ý nghĩ đó vào lúc này thật chẳng đạo đức chút nào.
"Không sao đâu." Đào Tri Vi dời mắt đi chỗ khác, "Có lẽ do chị uống hơi nhiều rượu."
Nghe thấy cô trả lời, Lâm Tễ mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, nhưng bàn tay đang siết chặt vẫn chưa chịu buông ra, thậm chí lòng bàn tay nàng đã lấm tấm mồ hôi. Nàng liếc nhìn ly rượu trên bàn: "Sao chị lại ngồi uống rượu một mình thế này? Vạn nhất em có gọi điện thật, chị còn đủ tỉnh táo để sang chỗ emkhông?"
Giữa cái thời tiết quỷ quái này mà vẫn còn nhàn nhã uống rượu, Lâm Tễ thật không hiểu nổi cả ngày người phụ nữ này đang nghĩ cái gì.
"Sang được chứ, sao lại không?" Đào Tri Vi định chống tay vào sofa để ngồi dậy, nhưng bàn tay bị Lâm Tễ giữ chặt khiến cô có chút vướng víu.
Lâm Tễ cúi xuống nhìn, vội vàng buông tay ra như không có chuyện gì xảy ra: "Lừa người, chị chỉ muốn em sang đây xem tình hình của chị thôi chứ gì."
Nàng đẩy chai rượu ra xa một chút: "Đừng uống nữa, lúc mệt mỏi mà uống rượu chẳng có ích gì đâu."
Lâm Tễ đan hai tay vào nhau, cố gắng xua đi hơi ấm vừa còn đọng lại từ cái nắm tay ban nãy. Đào Tri Vi thì khẽ chỉnh lại y phục, trong thâm tâm vẫn còn vương vấn cảm giác mềm mại từ bàn tay nhỏ nhắn của cô gái. Cả hai đều vô thức dư vị lại xúc cảm vừa rồi nhưng chẳng ai hay biết tâm tư của đối phương. Lâm Tễ lại một lần nữa rơi vào sự lúng túng, nàng không biết nên đặt tầm mắt vào đâu cho phải.
Thôi thì uống một chút cho lâng lâng vậy.
"Muốn uống không?" Đào Tri Vi bắt gặp ánh mắt Lâm Tễ đang dừng lại trên bình rượu.
"Tửu lượng của em kém lắm." Lâm Tễ rất có tự trọng về khoản này. Nàng vốn ít khi đụng đến cồn, lần ở bữa tiệc trước, chỉ một ly nhỏ đã khiến nàng quay cuồng.
Đào Tri Vi tưởng nàng định từ chối, nhưng giây tiếp theo, Lâm Tễ lại lộ ra vẻ mặt đấu tranh dữ dội. Nàng giơ ngón trỏ ra, ngập ngừng hỏi: "Hay là... em chỉ uống một chút xíu thôi nhé?"
Uống một chút chắc không sao đâu nhỉ? Chị cả không có ở đây, mà giờ nhìn lại, Đào Tri Vi cũng chẳng phải hạng người xấu xa gì.
Đào Tri Vi chiều ý nàng, rót ra chưa đầy nửa ly.
"Không còn cái ly nào khác sao?"
Trong bóng tối, Lâm Tễ cứ hay nghĩ ngợi linh tinh, kiểu như nàng và Đào Tri Vi không nên dùng chung một ly, hay hai người phụ nữ độc thân không nên ở chung một phòng thế này.
Đào Tri Vi nhớ tới khay ly sạch bóng trong tủ rượu, thản nhiên đáp: "Không còn."
"... Vậy cũng được." Lâm Tễ dùng cả hai tay bưng ly rượu, xoay nửa vòng rồi cẩn trọng nhấp một ngụm nhỏ.
Cảm giác cay nồng lập tức xộc lên cổ họng. Độ của Vodka quả thực rất mạnh, lợi hại hơn nhiều so với loại Champagne nàng uống ở tiệc rượu lần trước.
"Uống chậm thôi." Đào Tri Vi đứng dậy. Nhận ra Lâm Tễ không mang theo chiếc đèn bàn sang, cô bước nhanh sang phòng bên cạnh rồi quay lại với phong thái tự nhiên mà vững chãi.
Căn phòng sáng sủa hơn hẳn, các giác quan của Lâm Tễ cũng dần được khôi phục. Nhìn Đào Tri Vi đi lại trong bóng tối một cách bình thường như thể chẳng bị ảnh hưởng gì, nàng sực tỉnh: "Chị vốn dĩ chẳng làm sao hết đúng không Đào Tri Vi? Chị vừa lừa em!"
Đào Tri Vi dở khóc dở cười. Suốt một tiếng đồng hồ qua, cô chưa từng nói một câu nào bảo mình khó chịu cả. Chỉ có Lâm Tễ là tự dọa mình đến phát khiếp, hớt hải chạy sang xem cô thế nào thôi.
Không gian rơi vào im lặng, Đào Tri Vi lặng lẽ quan sát Lâm Tễ uống rượu, chỉ sợ nàng giây tiếp theo sẽ say đến bất tỉnh nhân sự. Đúng lúc đó chuông điện thoại vang lên thúc giục. Lâm Tễ sờ soạn một vòng trên bàn mà không thấy, lại ngó ra sau sofa. Đào Tri Vi thấy điện thoại nằm ngay cạnh ly rượu nhưng vì nàng lật úp xuống bàn nên trong cơn say nàng chẳng nhận ra.
Cô đưa tay cầm lấy rồi đưa tận tay cho nàng.
"... Cảm ơn." Lâm Tễ nhận ra mình vừa làm chuyện ngốc nghếch, giọng điệu có chút ngượng nghịu.
Cuộc gọi đến từ Lâm Duật Lan. Lâm Tễ không nghe ngay, nàng hắng giọng mấy cái để thử tiếng.
"Giọng em nghe có ra mùi rượu không?" Nàng thì thầm hỏi Đào Tri Vi.
Đào Tri Vi đã mở máy tính ra, không rõ là vì không muốn lãng phí thời gian làm việc hay là để dời sự chú ý khỏi Lâm Tễ. Nghe câu hỏi, cô ngước mắt nhìn nàng. Cô không nỡ bóc trần rằng giọng nàng đang bay bổng một cách lộ liễu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!