Chiếc Maybach lăn bánh hướng về khu chung cư. Tấm chắn giữa buồng lái và khoang hành khách được kéo lên, tạo ra một không gian riêng tư hoàn toàn biệt lập cho người ngồi sau.
Trình Diệc Hâm ngồi trên ghế da êm ái, có chút dè dặt. Đối diện nàng, Trì Ý đang cúi đầu xem tin nhắn điện thoại. Một lát sau, cô ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn chăm chú của Trình Diệc Hâm, bèn úp điện thoại xuống ghế.
"Cô có chuyện gì muốn nói à?" Trì Ý hỏi.
Bị hỏi trúng tim đen, Trình Diệc Hâm chần chừ vài giây rồi mới gật đầu.
"Đúng là có chuyện..." Đắn đo mãi, nghĩ bụng giấy không gói được lửa, nàng quyết định chủ động thú nhận.
"Lục Thanh thực ra là bạn gái cũ của tôi, chúng tôi mới chia tay không lâu." Trình Diệc Hâm dừng một chút, rồi bổ sung ngay: "Nhưng mà tôi mới nhận lời yêu cô ta thì phải đi đóng phim xa, vừa về đã bắt quả tang cô ta ngoại tình nên chia tay luôn rồi."
Nàng giấu nhẹm chuyện mình tiếp cận Trì Ý là để chọc tức Lục Thanh.
Trì Ý nghe xong, suy ngẫm một chút rồi gật đầu.
"Tôi biết."
"?" Nàng định hỏi sao Trì Ý biết, thì đối phương đã nhanh chóng giải đáp thắc mắc của nàng.
"Trước đây tình cờ nghe bạn bè kể, cô ấy cũng là nghe từ một người bạn khác thôi."
"..." Đúng là thế giới người giàu, đi đâu cũng chạm mặt người quen.
"Chuyện giữa tôi và Lục Thanh là như vậy đấy." Trình Diệc Hâm nói tiếp, "Cô ta có vẻ rất có thành kiến với cô. Cho nên lúc nãy ở bữa tiệc cô ta mới phản ứng... như thế."
"Vậy chuyện có chai rượu ngon là lừa tôi à?" Trì Ý hỏi giọng nhẹ tênh, trên mặt vẫn vương nét cười, không hề có dấu hiệu tức giận.
Lừa thì không hẳn, lúc đó chỉ là thuận miệng nói bừa, giờ bị Trì Ý nhắc lại... Nhưng cũng không phải là không có rượu thật.
"Không phải." Trình Diệc Hâm cứng họng, cái hố này do mình tự đào thì phải tự lấp thôi. Nàng hỏi: "Vậy lát nữa cô có rảnh không?"
Chiếc Maybach dừng dưới sảnh chung cư. Hai người xuống xe, trước khi lên lầu, Trì Ý bảo tài xế vào xe đợi.
Khu chung cư cao cấp này ngoài nhân viên công ty ra thì rất ít khi có người lạ đến thăm, Trì Ý là một trong số ít đó. Hai người phụ nữ độc thân ở chung một phòng, dù Trì Ý trông rất đàng hoàng nhưng Trình Diệc Hâm vẫn có chút bất an.
Nhìn dáng vẻ chính trực của Trì Ý, chắc là sẽ không có hành động gì kỳ quặc đâu nhỉ?
Nút bần được rút ra khỏi miệng chai vang lên tiếng "póc" giòn tan. Trình Diệc Hâm cố ý lấy ra hai chiếc ly đế cao sang trọng.
"Tửu lượng cô thế nào?" Nàng hỏi.
Trì Ý đáp: "Chắc cũng tạm ổn."
Trình Diệc Hâm "ừ" một tiếng. Ở trong lãnh địa của mình, nàng thả lỏng hơn hẳn, thuận miệng nói: "Thỉnh thoảng tôi hay uống chút rượu vang trước khi ngủ cho dễ vào giấc."
Nói xong nàng mới giật mình... Câu này nghe có giống như đang ám chỉ điều gì không nhỉ?
Cũng may đối phương không để ý, chỉ hỏi: "Cô hay ngủ muộn lắm à?"
"Tùy tình hình thôi. Lúc đóng phim thì rạng sáng mới về khách sạn, hoặc quay thâu đêm suốt sáng là chuyện thường. Còn lúc nghỉ ngơi không có lịch trình thì cơ bản là ngủ trước 12 giờ."
"Muộn thật đấy." Trì Ý nhận ly rượu, khẽ lắc nhẹ chất lỏng màu đỏ sóng sánh, độ bám thành ly rất tốt. "Tôi 9 giờ là ngủ rồi."
"???" Nghe đến con số 9 giờ, Trình Diệc Hâm trợn mắt không tin nổi: "9 giờ á? 9 giờ tối? Thật hay đùa thế?"
Trì Ý gật đầu chắc nịch: "Nếu không có việc gì khác thì cơ bản là 9 giờ tôi đi ngủ."
"Vậy là... hôm nọ cô bảo đi ngủ, là đi ngủ thật đấy hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!