Chương 6: (Vô Đề)

Biết được thông tin về siêu thị, Trình Diệc Hâm chỉ mất nửa giây suy nghĩ rồi quyết định đi thẳng về phía lối vào.

Nàng chưa từng đến trung tâm thương mại này bao giờ. Trước đây, ấn tượng của nàng về nơi này hoàn toàn dựa trên những lời đồn đại. Giờ đã đến tận nơi, chi bằng tự mình trải nghiệm xem thực hư thế nào, có đúng là tệ hại như lời Lục Thanh nói hay không.

Tại lối vào siêu thị có bày sẵn vài loại xe đẩy và giỏ hàng. Trình Diệc Hâm liếc qua, nghĩ mình chỉ mua chút trái cây nên không cần dùng đến xe đẩy.

Hôm nay là ngày thường nhưng siêu thị vẫn khá đông khách, đa số là các cô bác lớn tuổi đang thong thả mua sắm.

Bước chân nàng bỗng khựng lại. Ngẫm nghĩ một lát, nàng lấy điện thoại ra, chụp một bức ảnh lối vào siêu thị rồi gửi thẳng cho Trì Ý.

[Trình Diệc Hâm]: Đang ở trong siêu thị của cô, có được giảm giá không đây Trì tổng?

Giọng điệu tin nhắn có chút trêu đùa. Hai người chưa từng nhắn tin với nhau bao giờ, thực ra nàng cũng chẳng biết đối phương có trả lời hay không.

Nếu có trả lời, nàng có thể đoán trước được kết quả: Trì tổng sẽ vung tay hào phóng, giám đốc thương trường lập tức xuất hiện, hóa thân thành nhân viên hướng dẫn mua sắm phục vụ tận răng chuẩn SVIP, hận không thể khoe hết tiềm lực tài chính của mình ra.

Nàng không hiểu rõ Trì Ý, không biết phản ứng của cô ấy sẽ thế nào, nhưng nếu là Lục Thanh thì chắc chắn sẽ làm như vậy.

Chủ động nhắn tin cho Trì Ý không phải để được khao, nàng chỉ muốn tìm chủ đề để bắt chuyện, tránh cho mối quan hệ yêu đương này trở nên quá khô khan, gượng gạo.

Trì Ý chưa trả lời ngay, nàng cũng không vội, bắt đầu dạo quanh siêu thị.

Siêu thị rất rộng, hàng hóa được bày biện ngăn nắp, các khu vực được phân chia hợp lý theo luồng di chuyển của khách hàng.

Đi đến khu trái cây, nàng dừng lại trước một quầy hàng. Những quả dưa hấu màu sắc đẹp mắt, bổ ra đỏ mọng nước trông thật hấp dẫn.

Mùa dưa hấu sắp kết thúc rồi, tự nhiên nàng thấy thèm quá.

Nàng muốn mua loại dưa đã cắt miếng sẵn, nhưng hình như đã bán hết rồi, nhìn quanh không thấy hộp nào.

Mua cả quả thì to quá, nửa quả cũng vẫn là hơi nhiều so với sức ăn của nàng.

Có lẽ do nàng đứng tần ngần hơi lâu, nhân viên bán hàng bên cạnh tiến lại hỏi thăm: "Chị gái ơi, chị muốn mua dưa hấu ạ?"

"Ừ." Trình Diệc Hâm hỏi: "Chị muốn mua loại gọt vỏ cắt miếng sẵn, hết rồi hả em?"

"Bên em cắt tại chỗ luôn ạ, như thế sẽ tươi ngon hơn." Nhân viên bán hàng nhiệt tình hỏi: "Chị muốn lấy bao nhiêu? Để em cắt cho chị ngay đây."

"Chị lấy một phần tư quả có được không?" Nàng ướm hỏi, không chắc chắn lắm. Trước đây đi siêu thị khác, dưa hấu chỉ bán cả quả hoặc nửa quả, bảo cắt nhỏ thêm một nhát là nhân viên đã tỏ thái độ khó chịu rồi. Thấy nhân viên ở đây nhiệt tình nên nàng mới dám hỏi thử.

"Được chứ ạ."

Thế là nàng chọn quả dưa nhỏ nhất. Tuy vẻ ngoài không đẹp lắm nhưng được cái nhỏ xinh, lượng đường trong dưa hấu khá cao nên nàng không dám ăn nhiều một lúc.

"Chị muốn lấy loại dưa Cát Lâm này không ạ? Em thấy loại kia ngon hơn đấy."

Nàng nhìn theo hướng nhân viên chỉ, quả dưa đó to hơn nhiều. Suy tính một chút, nàng vẫn lắc đầu: "Chị không muốn quả to quá, ăn không hết phí lắm."

"Không sao đâu ạ, em có thể cắt ít đi cho chị mà."

Trình Diệc Hâm ngẫm nghĩ, cuối cùng không nỡ từ chối sự nhiệt tình của nhân viên nên gật đầu đồng ý.

Thực ra trong lòng nàng không kỳ vọng lắm vào khái niệm "cắt ít". Cùng lắm thì chia theo tỷ lệ 4-6, nàng đã quá quen với mấy chiêu trò ở chợ rồi.

Đi theo nhân viên đến quầy cân, thấy cô bé đeo găng tay dùng một lần, rồi cầm lấy một chiếc hộp nhựa cỡ trung hỏi: "Hộp này đủ không chị?"

"Dùng hộp này đi em." Nàng chỉ vào chiếc hộp cỡ nhỏ. Hộp nhỏ này mà để Lý Văn Tĩnh nhìn thấy đã đủ bị cằn nhằn rồi, nàng cũng chẳng dám ăn nhiều hơn.

Nhân viên cầm dao bổ đôi quả dưa, rồi lại bổ đôi nửa quả đó ra, lấy một phần tư nhỏ hơn hẳn bắt đầu gọt vỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!