Chương 50: (Vô Đề)

Tối nay Trì Ý về Phùng Thị công quán, cậu mợ nhất quyết bắt cô về ăn cơm nhà.

Bà ngoại và mợ đi dự tiệc chưa về, trong nhà chỉ còn ông ngoại và cậu. Vừa bước vào cửa, Trì Ý đã thấy hai vị trưởng lão đang ngồi xem tivi ở phòng khách.

Màn hình TV 4K cỡ lớn đang chiếu một bộ phim điện ảnh. Lúc cô bước vào, màn hình vừa vặn lướt qua một gương mặt quen thuộc nhưng non nớt hơn bây giờ rất nhiều. Đó là tác phẩm điện ảnh của Hoàng Hân Hi quay năm cô ấy khoảng 20 tuổi.

"Phim này quay tốt thật, cốt truyện ý nghĩa hơn hẳn mấy bộ phim mì ăn liền bây giờ." Hai cha con xem say sưa, tấm tắc khen ngợi.

Nghe thấy tiếng bước chân, họ quay đầu lại, thấy Trì Ý đã về, ông cụ liền vẫy tay: "Mau lại đây, ngồi xem phim với ông."

"Con tới đây." Trì Ý bước nhanh tới, ngồi xuống ghế sofa, "Phim này chiếu cả chục năm rồi, sao tự nhiên ông lại lôi ra xem thế ạ?"

"Thì cũng là ngẫu hứng thôi." Ông cụ cười hì hì. Thấy cháu gái yêu quý đã về, ông cũng chẳng còn tâm trí đâu mà xem tivi nữa, bèn tắt luôn.

Ông cười tủm tỉm hỏi: "Mấy hôm trước ông thấy con tổ chức đấu giá, sao cần giúp đỡ mà chẳng bảo ông tiếng nào?"

"Mọi chuyện suôn sẻ lắm, chưa gặp vấn đề gì cần ông đích thân xuất mã nên con không dám làm phiền ông." Trì Ý chủ động báo cáo, "Sự kiện kết thúc mấy ngày rồi, hiện tại dự án vẫn đang được triển khai tiếp ạ."

"Con kiên trì làm công ích mấy năm nay, giờ lại tự mình tổ chức được sự kiện lớn như thế, có tấm lòng thiện lương và năng lực hành động như vậy, ông ngoại rất vui. Cho nên ông và cậu con định ủng hộ con một chút."

Ông Phùng Niên nhìn sang con trai. Phùng Thiên Viễn tiếp lời: "Tập đoàn Phùng thị quyết định sẽ quay một bộ phim ngắn công ích. Đạo diễn và ê

-kíp đã tìm xong rồi, chỉ còn thiếu diễn viên thôi. Phim ngắn sẽ được phát sóng miễn phí trên các nền tảng lớn, toàn bộ doanh thu từ lượt xem sẽ được quyên góp cho quỹ Nhất Tâm."

Nghe đến hai chữ "miễn phí", Trì Ý không khỏi nhướng mày: "Vậy thì lượng truy cập sẽ rất lớn đấy ạ, độ nhận diện của đạo diễn và diễn viên cũng sẽ tăng lên đáng kể."

"Đúng vậy." Phùng Thiên Viễn gật đầu, "Đạo diễn thì... cậu chọn một người trẻ tuổi, coi như nâng đỡ người mới một chút."

"Vậy cậu cần con làm gì?" Trì Ý hỏi. Xem ra lần này về nhà không chỉ đơn thuần là ăn cơm, nhìn tư thế này là muốn cô tham gia vào dự án rồi.

"Con à, việc quay phim đã có đội ngũ chuyên nghiệp lo, không cần con nhúng tay đâu. Hơn nữa con cũng có công việc riêng, không cần bận tâm quá. Chỉ là về mặt diễn viên, cậu thấy dạo này con khá nổi trong giới giải trí, chắc cũng quen biết không ít nghệ sĩ."

"Con cũng có quen vài người, nhưng không biết có phù hợp với yêu cầu của ông và cậu không." Khi nói câu này, Trì Ý đã định đề cử Trình Diệc Hâm, chỉ là không biết lịch trình của chị ấy có sắp xếp được không, nếu không được thì cũng không tiện ép buộc.

"Cậu và ông ngoại đã nhắm được người thích hợp rồi." Phùng Thiên Viễn nhìn bố mình, "Là Hoàng Hân Hi. Tuy nhiên dạo này cô ấy ít đóng phim, nếu con có thể mời được cô ấy tham gia thì tuyệt quá."

"Tại sao lại chọn chị ấy ạ?" Trì Ý buột miệng hỏi.

"Không được sao?" Ông Phùng Niên ngạc nhiên, "Ông tưởng quan hệ cá nhân của hai đứa cũng tốt mà?"

"Là cũng tốt ạ, nhưng con không chắc chị ấy có nhận lời tham gia hay không." Trì Ý ngập ngừng một chút rồi nói tiếp, "Cũng có những diễn viên khác rất phù hợp, sao mình không cân nhắc thêm ạ?"

"Ví dụ như ai?"

Trì Ý theo phản xạ định nói tên Trình Diệc Hâm, nhưng đối diện với ánh mắt của hai vị trưởng bối, cái tên đã đến bên miệng lại bị nuốt xuống. Cô đổi hướng hỏi: "Ông, cậu, xét về mặt thiện cảm cá nhân, hai người nghiêng về Hoàng Hân Hi hơn ạ?"

Phùng Thiên Viễn suy nghĩ một chút rồi phân tích khách quan: "Đúng là như vậy. Cậu và thư ký đã tìm hiểu qua, Hoàng Hân Hi được đánh giá rất cao trong nghề, thâm niên lâu năm, tác phẩm nhiều vô kể, lại là người tích cực làm từ thiện, fan hâm mộ cũng ổn định. Cô ấy là ứng cử viên sáng giá nhất."

Ông Phùng Niên tinh ý nhận ra tâm tư của cháu gái, bèn hỏi: "Ý Ý, có phải con muốn đề cử ai đó không?"

Cô rất muốn nói là Trình Diệc Hâm, nhưng lại lo lắng việc đề cập đến người thứ hai khi họ đã có lựa chọn ưng ý sẽ khiến họ có ấn tượng không tốt ban đầu về nàng.

Thấy cô chần chừ chưa đáp, ông cụ ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Có phải là cái cô... tên gì mà Diệc Hâm không?"

"Trình Diệc Hâm." Phùng Thiên Viễn nói, "Trước đó cậu cũng đã đưa vào danh sách cân nhắc, nhưng mà nói thế nào nhỉ... Vẫn không bằng Hoàng Hân Hi được, xét trên mọi phương diện."

"Cậu à, so sánh một diễn viên mới vào nghề 5 năm với một người có gần 30 năm tuổi nghề thì không công bằng chút nào." Trì Ý bênh vực.

"Kể cũng phải."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!