Trình Diệc Hâm mở to hai mắt, nhưng dù nàng có chớp mắt bao nhiêu lần đi chăng nữa thì cảnh tượng trước mắt vẫn là sự thật. Nàng lén luồn tay xuống dưới chăn, nhéo thật mạnh vào đùi mình một cái.
Đau quá!
Có lẽ do nàng cử động mạnh, người đang say ngủ bên cạnh khẽ động đậy hàng mi, rồi từ từ mở mắt.
Người này là ai? À, phải rồi, là Trì Ý!
Đại não Trình Diệc Hâm phản ứng chậm mất nửa nhịp, bắt đầu cố gắng chắp nối lại những mảnh ký ức vụn vặt về chuyện đêm qua. Trước đây, nàng luôn tin chắc rằng trên đời này làm gì có chuyện rượu vào loạn tính, chắc chắn là Trì Ý nhân lúc nàng say rượu đã làm chuyện xằng bậy!!!
Thế nhưng, khi xâu chuỗi những mảnh ghép ký ức lại với nhau, nàng bàng hoàng nhận ra một sự thật phũ phàng.
Hai ly cocktail vào bụng, men rượu ngấm dần. Mượn hơi men, nàng đã khen Trì Ý xinh đẹp, nói rằng cô ấy chính là mẫu người mình thích.
Trình Diệc Hâm lúc này tỉnh táo lại, chỉ hận không thể tự vả vào mặt mình vài cái. Sao uống say vào lại nói năng sằng bậy thế không biết!
Sau đó nàng say bí tỉ. Trì Ý đề nghị đưa nàng về nhà, nhưng nàng nhất quyết không chịu nói địa chỉ, cho đến khi chàng bartender đưa ra tờ giấy ghi số điện thoại của trợ lý.
Ngay khi Trì Ý vừa cầm điện thoại lên định gọi, nàng thế mà lại giật lấy tờ giấy và xé nát!!!
Ôi trời đất ơi! Nếu không phải đoạn ký ức đó đang hiện rõ mồn một trong đầu thì có đánh chết nàng cũng không tin mình lại làm ra chuyện điên rồ như vậy.
Sau đó, Trì Ý đưa nàng đến khách sạn, thuê một phòng...
Khi đã an bài cho nàng xong xuôi, Trì Ý định rời đi thì bị nàng kéo ngã xuống giường...
Vậy nên... Ngón tay Trình Diệc Hâm run rẩy, nàng kéo chăn trùm kín người, nếu ai không biết chắc sẽ tưởng nàng mới là "nạn nhân".
Nàng nhìn Trì Ý ngồi dậy, trên làn da lộ ra ngoài chăn, ngay xương quai xanh có một vết đỏ rất rõ, trên vai còn hằn vài vết cào mờ mờ.
Tất cả đều là bằng chứng thép nhắc nhở nàng về sự thật đêm qua. Rằng nàng, một người giữ mình trong sạch suốt 27 năm trời, thế mà lại vì say rượu mà lăn giường cùng một người phụ nữ xa lạ!
Chuyện này thật phản khoa học!
Trì Ý chớp mắt, mất một lúc ngắn để tỉnh táo lại, rồi quay sang hỏi câu đầu tiên: "Đầu cô còn đau không?"
"Không, không đau." Trình Diệc Hâm lắc đầu, sự hoảng hốt khi vừa tỉnh dậy đã lấn át cơn đau đầu do rượu.
Nàng nhìn Trì Ý, không khí bỗng chốc rơi vào trầm mặc, ngượng ngùng đến mức quỷ dị.
Trong đầu Trình Diệc Hâm lúc này như có bão tố... Chuyện này nếu truy cứu trách nhiệm đến cùng, e là nàng phải chịu phần lớn.
"Chuyện đó..." Nàng nhìn chằm chằm Trì Ý, ướm lời: "Tôi sẽ chịu trách nhiệm... nhé?"
Ý định ban đầu của nàng là lấy lùi làm tiến. Dù sao với thân phận như Trì tổng, bên cạnh chắc chắn không thiếu bạn giường, chuyện đêm qua coi như là một tai nạn thôi...
Nàng còn chưa kịp tự trấn an xong thì đã nghe đối phương đáp gọn lỏn: "Được thôi."
"???" Được thôi??? "Được thôi" là ý gì??? Là đồng ý á??? Tôi chỉ thuận miệng nói bừa thôi mà!
Dù cố gắng kiểm soát biểu cảm trên mặt nhưng đồng tử của Trình Diệc Hâm lúc này đang chấn động dữ dội.
"Tôi đi tắm đây, cô tắm trước hay tôi tắm trước?" Trì Ý hỏi.
"Cô tắm trước đi..."
Mãi cho đến khi Trì Ý bước vào phòng tắm, nàng vẫn chưa hoàn hồn.
Mới không lâu trước đây nàng còn hạ quyết tâm cắt đứt ái tình, thế mà giờ lại nhặt được một cô bạn gái từ trên trời rơi xuống?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!