Chương 4: (Vô Đề)

Những tin đồn thất thiệt về việc mắc bệnh ngôi sao hay vi phạm hợp đồng trên mạng hoàn toàn chẳng mảy may ảnh hưởng đến Trình Diệc Hâm. Nàng vẫn bình thản thực hiện lịch trình công việc như đã định.

"OK! Thần thái rất tốt! Trình tiểu thư nghỉ ngơi một lát đi, sau đó chúng ta chụp nốt một set nữa là xong."

Nụ cười hoàn hảo trên môi Trình Diệc Hâm lúc này mới hơi thả lỏng, nàng khẽ thở phào một hơi khi bước ra khỏi studio. Stylist lập tức ùa tới chỉnh trang lại đầu tóc quần áo, chuyên viên trang điểm cũng nhanh chóng theo sau dặm lại lớp phấn nền.

Trong lúc chờ bối cảnh studio được điều chỉnh lại, Trình Diệc Hâm tranh thủ quay về phòng nghỉ ngơi chốc lát. Vừa bước vào cửa, Tiểu Vũ đã nhanh nhẹn rót cho nàng một cốc nước ấm.

Phòng nghỉ riêng biệt chỉ có hai người, nhớ lại tiếng xì xào to nhỏ của nhân viên ban nãy, nàng hỏi Tiểu Vũ: "Lúc nãy họ bàn tán cái gì thế? Lại có tin đồn mới à?"

"Vâng ạ. Người này chị cũng quen đấy." Tiểu Vũ lấy điện thoại ra, mở bảng hot search Weibo đưa cho nàng xem. Ngay trong top 3 tìm kiếm đã chễm chệ cái tên Vu Kiều.

"Chà." Thông thường, nếu không phải đang trong đợt quảng bá phim ảnh thì việc lên hot search chẳng bao giờ là chuyện tốt lành.

Với tâm lý hóng hớt, Trình Diệc Hâm cầm lấy điện thoại, ấn vào từ khóa hot search để xem.

Đọc xong tin tức, Trình Diệc Hâm nhíu mày, gương mặt nhăn nhó y hệt cái meme ông già xem điện thoại trên tàu điện ngầm.

Scandal lần này của Vu Kiều đúng là bê bối tình ái. Đó là những bức ảnh thân mật với bạn trai cũ từ hồi chưa vào nghề, nghe đâu còn có cả clip nóng. Ngay khi bị tung lên mạng, nó đã gây ra một cơn chấn động dữ dội. Vô số cư dân mạng thi nhau vào châm chọc mỉa mai, thậm chí có kẻ còn nặng lời mắng Vu Kiều là lẳng lơ, "đồi phong bại tục". Trong nháy mắt, cô ta trở thành bia ngắm cho mọi lời chỉ trích.

"Mấy người này thật rảnh rỗi." Trình Diệc Hâm trả điện thoại cho Tiểu Vũ, cảm thấy cạn lời trước thông tin này. Thời đại nào rồi mà người ta yêu nhau mặn nồng, chụp vài tấm ảnh kỷ niệm cũng bị các "anh hùng bàn phím" nhân danh chính nghĩa lôi ra phán xét đạo đức.

Huống chi chuyện này xảy ra từ hồi Vu Kiều còn là người thường, chưa bước chân vào showbiz.

Còn kẻ đê tiện tung ảnh nóng lên mạng thì tuyệt nhiên chẳng thấy ai nhắc đến một lời.

Tiểu Vũ không rõ chuyện giữa Vu Kiều và Lục Thanh, chỉ đơn thuần nêu cảm nghĩ về tin tức này: "Em thấy cô ta hơi tội nghiệp..."

"Không sao đâu." Trình Diệc Hâm nói nhẹ bẫng, "Sẽ có người đứng ra dọn dẹp giúp cô ta thôi."

Còn là ai nữa, dĩ nhiên là Lục tổng mà Vu Kiều vừa mới câu được rồi.

Dù sao chuyện này cũng chẳng liên quan đến nàng. Nghĩ lại chuyện bị cướp vai diễn, Trình Diệc Hâm thấy không đóng phim đó cũng chẳng mất mát gì, đỡ phải dính líu đến mấy cô hot girl mạng rồi lỡ phim flop lại bị vạ lây. Giờ nàng có thể yên tâm tận hưởng kỳ nghỉ phép.

Chụp xong bìa tạp chí, trời đã tối mịt. Xe bảo mẫu đưa Trình Diệc Hâm về tận dưới chung cư.

"Vậy chị Hâm nhé, mai chị cứ ngủ nướng thêm chút, trưa em qua đón chị." Tiểu Vũ đưa hộp cơm tối mua từ nhà hàng cho nàng, "Có chuyện gì thì gọi cho em bất cứ lúc nào."

"Biết rồi." Trình Diệc Hâm vẫy tay chào, "Em cũng về nghỉ ngơi sớm đi."

Trình Diệc Hâm xoay người định đi vào thì điện thoại đổ chuông, nán lại vài phút để nghe máy.

Chính vài phút chênh lệch ấy lại khiến nàng xui xẻo chạm mặt Lục Thanh. Chiếc xe thể thao màu đỏ rực của cô ta đỗ lù lù ở đó, nổi bần bật giữa màn đêm như một ngọn đèn pha chói mắt.

"Diệc Hâm." Lục Thanh vừa xuống xe đã sải bước nhanh về phía nàng, như sợ chỉ chậm một giây là người sẽ chạy mất.

Người đã tìm đến tận cửa, Trình Diệc Hâm lúc này cũng chẳng muốn trốn tránh nữa. Chi bằng nói cho rõ ràng một lần, đỡ để Lục Thanh cứ dai dẳng làm phiền.

"Lục tổng. Có việc gì không?" Nàng nhìn Lục Thanh, gương mặt lạnh tanh không chút cảm xúc.

"Có việc, là chuyện của chúng ta." Lục Thanh liếc nhìn xung quanh rồi hỏi: "Lên nhà nói chuyện được không?"

"Không cần lên nhà đâu, nói ở đây luôn đi." Thái độ Trình Diệc Hâm rất kiên quyết. Nàng cũng chẳng sợ bị paparazzi chụp lén, cái khu chung cư này có đến cả chục minh tinh sinh sống, an ninh và quyền riêng tư được đặt lên hàng đầu, một con ruồi cũng khó lọt vào chứ đừng nói là paparazzi.

"Được rồi." Lục Thanh bày ra vẻ mặt thâm tình, "Lần này chị đến là để chính thức xin lỗi em. Chuyện bộ phim kia là do lúc đó chị nóng giận mất khôn, chưa suy nghĩ kỹ đã tùy tiện giao vai cho Vu Kiều. Thực ra chị chỉ muốn nghe em nói một câu dịu dàng thôi."

"Dịu dàng ư? Chị không thấy nực cười sao? Chúng ta là quan hệ gì chứ? Chị cắm sừng tôi mà giờ làm như lỗi là do tôi vậy."

"Chị không có ý đó! Diệc Hâm." Lục Thanh hít sâu một hơi, "Tóm lại... chị xin lỗi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!