Chương 33: (Vô Đề)

Vừa đánh một giấc nồng nên tinh thần đã phấn chấn hơn hẳn, Trình Diệc Hâm chống tay ngồi dậy, lười biếng tựa lưng vào thành giường.

Nàng đưa tay sờ lên trán, tự mình cũng chẳng cảm nhận được đã hạ sốt hay chưa, chỉ thấy sau một trận đổ mồ hôi lúc ngủ, tấm lưng dấp dính khiến nàng cảm thấy khó chịu vô cùng. Nàng định đi tắm cho sảng khoái, nhưng vừa mới nhấc chăn lên thì Trì Ý đã quay trở lại. Cô đứng tựa ở cửa, trên tay bưng một đĩa táo đã được bổ thành từng miếng nhỏ.

"Cô định đi đâu thế?" Trì Ý cất tiếng hỏi.

"Tôi ra chút mồ hôi, muốn đi tắm một cái." Trình Diệc Hâm vừa nói vừa cúi xuống nhìn bộ đồ mặc từ ban ngày, mặc đi ngủ quả thực không thoải mái chút nào.

"Đợi chút đã, đo nhiệt độ cái đã." Trì Ý sải bước nhanh về phía giường, đặt đĩa táo lên bàn rồi lấy từ trong túi ra một chiếc nhiệt kế.

Thấy Trì Ý thành thục bóc vỏ bao bì rồi đưa nhiệt kế cho mình, nàng không khỏi bật cười: "Sao lúc nào cô cũng mang theo nhiệt kế bên người thế?"

Trì Ý liếc nàng một cái, giọng điệu thản nhiên: "Nếu cô không đổ bệnh thì tôi cũng chẳng cần phải mang theo làm gì."

Trình Diệc Hâm biết mình đuối lý nên chỉ khẽ hắng giọng, ngoan ngoãn ngồi xuống mép giường để đo nhiệt độ.

"Ăn chút táo đi, bổ sung vitamin." Trong lúc chờ đợi, Trì Ý đẩy đĩa trái cây về phía nàng, bên trên còn tinh tế cắm sẵn vài chiếc tăm.

"Ừm." Nàng đáp khẽ, tùy ý cầm lấy một miếng nhưng rồi lại chần chừ: "Tôi không thích ăn vỏ táo lắm."

"Tại sao?" Trì Ý hơi thắc mắc.

"Ăn vào cứ thấy chát chát sao ấy." Nàng vừa nói vừa cắn một miếng, táo rất giòn, lại mọng nước. Tuy miệng thì nói không thích nhưng cũng chẳng đến mức không thể ăn được.

Dứt lời, Trì Ý lại đi ra ngoài mà không nói câu nào. Trình Diệc Hâm hơi nghi hoặc dõi theo nhưng cũng không hỏi thêm, nàng nhàn rỗi cầm điện thoại lên xem tin nhắn.

Tống Tranh thấy nàng đăng video thử thách dội nước đá nên tò mò hỏi thăm xem có phải nàng làm thật hay không.

Trình Diệc Hâm: [Đúng vậy, nhờ cái xô nước đá đó mà giờ tôi đang nằm bẹp vì sốt đây.]

Tống Tranh gửi lại ngay một cái biểu tượng cười lăn lộn.

Tống Tranh: [Cô đúng là thật thà đến ngốc mà.]

Trình Diệc Hâm: [? ? ?]

Tống Tranh: [Cô có biết giới diễn viên đối phó với cái thử thách này thế nào không?]

Trình Diệc Hâm: [? ? ? ?]

Tống Tranh: [Người ta dùng nước ấm, còn đá viên thì dùng đạo cụ thay thế. Dù sao video quay có một hai giây, ai mà nhìn ra được là nước đá hay nước ấm chứ. Hiệu quả lên hình thì vẫn thế thôi. Đây là một người trong nghề nói cho tôi biết đấy, không ngờ cô lại thành thật xối cả xô nước đá vào người. Tuy tôi chưa bị ai gọi tên nhưng mấy cái tin tiểu đạo này tôi rành lắm.]

Trình Diệc Hâm: [Tan nát cõi lòng. jpg]

"Đang xem cái gì mà mặt đơ ra thế kia?" Trì Ý đã quay lại, trên tay cầm thêm một chiếc dao gọt hoa quả.

Trình Diệc Hâm đưa lịch sử trò chuyện với Tống Tranh cho cô xem: "Tôi thật sự sang chấn tâm lý luôn rồi."

Trì Ý nhướng mày: "Hối hận vì đã uổng công xối xô nước đá đó à?"

"Cũng không hẳn." Nàng ngập ngừng, "Chỉ là... giới giải trí này rốt cuộc còn bao nhiêu 'bất ngờ' mà tôi chưa biết nữa đây. Một cái trò chơi thôi mà cũng gian lận cho được..."

"Đừng bận tâm đến họ." Trì Ý mỉm cười, đôi tay thoăn thoắt gọt sạch lớp vỏ của một miếng táo rồi đưa cho nàng: "Nè, ăn đi."

Trình Diệc Hâm hơi ngẩn người, không kịp phản ứng để nhận lấy.

"Không ăn sao?" Trì Ý hỏi, "Chẳng phải cô nói không thích ăn vỏ à?"

"À, đúng là không thích." Nàng nhận lấy miếng táo đã được gọt sạch, cắn một miếng, cảm giác chát đã biến mất, chỉ còn vị ngọt thanh và giòn tan đầu lưỡi. "Tôi cứ tưởng cô sẽ thuyết giáo kiểu như vỏ táo chứa nhiều dinh dưỡng này nọ chứ. Hồi trước ở nhà, mỗi lần tôi đòi gọt vỏ là mẹ lại bảo tôi kén chọn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!