Tại văn phòng tổ kế hoạch phim "Lữ khách Vũ trụ".
"Lão Trần, người đại diện của Trình Diệc Hâm đã chính thức từ chối với lý do lịch trình kín mít rồi. Vai nữ phụ giờ chỉ còn cách tìm người khác thôi."
Khi nhà sản xuất bước vào, Trần Thăng vẫn đang mải mê thảo luận với bên phục trang về những bộ đồ đặc hiệu cần dùng trong phim.
"Cứ theo bản vẽ này mà làm mẫu thử xem sao." Trần Thăng liếc nhìn nhà sản xuất một cái, rồi lại chỉ tay vào bản thiết kế: "Nhớ kỹ, chỗ này nhất định phải tạo được cảm giác chân thực nhất, tốn bao nhiêu tiền cũng được, ngân sách của chúng ta rất dồi dào."
"Rõ thưa đạo diễn."
"Đi làm việc đi."
Chờ người của tổ phục trang ra ngoài, Trần Thăng mới ngồi xuống ghế sô pha da, nhàn nhạt đáp lại lời nhà sản xuất: "Đoàn phim sắp khởi quay đến nơi rồi, không rảnh thì đi thử vai làm gì? Từ chối mà cũng chẳng thèm tìm lấy một cái cớ cho ra hồn."
Nói đoạn, Trần Thăng thở dài một tiếng, kéo lại vạt áo: "Xem ra cái danh đạo diễn của tôi hết thời thật rồi! Đến cả một diễn viên trẻ cũng dám từ chối tôi."
"Ông đã cho cơ hội rồi mà còn không biết điều." Nhà sản xuất phất tay, "Không đóng thì thôi, thiếu gì diễn viên. Bỏ lỡ cơ hội này là tổn thất của cô ta."
Trần Thăng không nói gì thêm: "Cũng may vai nữ chính vẫn còn phương án dự phòng. Lát nữa bảo người liên hệ ngay đi, chốt sớm cho kịp ngày lành tháng tốt để khai máy."
"Gấp gì chứ? Người ta chạy đi đâu được mà lo."
"Có khai máy thì mới nhận được phần tiền đầu tư còn lại."
Trần Thăng ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Mà cái vị 'Niên tổng' này cũng thật thú vị. Đến giờ tôi vẫn chưa được thấy mặt mũi ông ta ra sao. Chỉ nghe xong cốt truyện mà đã vung hơn một tỷ tệ đầu tư không chớp mắt, đúng là một đại gia hàng thật giá thật."
"Thế chẳng tốt quá sao? Một câu chuyện hay cộng với cái danh đạo diễn vàng của ông, lại thêm chút yếu tố hoài niệm, đến lúc đó doanh thu phòng vé chắc chắn sẽ phá mọi kỷ lục. Một tỷ tệ với mấy người giàu sụ đó chỉ là một khoản đầu tư nhỏ lẻ thôi." Nhà sản xuất cười mỉa, "Không nhét người vào đoàn, không đi cửa sau cho mấy bình hoa di động, chỉ yêu cầu ông quay phim cho tốt.
Tìm đâu ra một nhà đầu tư tử tế như Niên tổng giữa cái thị trường này chứ."
"Cũng đúng."
Đang lúc hai người trò chuyện, trợ lý đột nhiên hớt hải gõ cửa xông vào: "Đạo diễn Trần! Thư ký của Niên tổng vừa gọi điện tới, bảo rằng đích thân Niên tổng sẽ đến đây để tìm hiểu tình hình đầu tư! Ông ấy đang trên đường tới, sắp đến nơi rồi ạ!"
Trần Thăng và nhà sản xuất giật mình đứng phắt dậy, nhìn nhau đầy lo lắng.
"Sao tự nhiên ông ta lại tới? Chẳng phải trước giờ đều do thư ký xử lý hết sao? Không lẽ định rút vốn?" Nhà sản xuất hoảng hốt.
"Bình tĩnh đi." Từng trải qua bao sóng gió, Trần Thăng nhanh chóng lấy lại vẻ thản nhiên: "Các nhân vật chính đã chốt xong, chuẩn bị đẩy mạnh giai đoạn một, nhà đầu tư đến kiểm tra là chuyện thường tình."
Ông chỉnh đốn trang phục: "Đi, chúng ta xuống lầu đón Niên tổng."
"Đạo diễn Trần." Trợ lý nói thêm, "Thư ký của Niên tổng dặn không cần đón rước rùm beng, họ sẽ tự lên đây."
Hai người nhìn nhau rồi lại ngồi phịch xuống ghế. Trần Thăng xua tay: "Vậy cậu xuống dưới đó mà trông chừng."
"Lão Trần này." Nhà sản xuất nghi hoặc, "Vị Niên tổng này rốt cuộc là thần thánh phương nào thế?"
"Tôi cũng chịu." Trần Thăng đáp.
Cơ duyên gặp được Niên tổng là nhờ một người trong giới môi giới đầu tư giới thiệu. Lúc đó Trần Thăng đang vất vả gom vốn, dự định tìm vài ba nhà đầu tư nhỏ lẻ gộp lại. Nào ngờ Niên tổng vừa nghe xong đã bày tỏ hứng thú, bảo rằng vốn làm bên mảng sản xuất công nghiệp, giờ muốn thử sức ở mảng phim ảnh và sẵn sàng rót một lần hơn một tỷ tệ.
Nắm trong tay nhà đầu tư hào phóng như vậy, Trần Thăng đâu còn thèm ngó ngàng đến mấy tiểu cổ đông khác. Ông lập tức cắt đứt mọi cuộc đàm phán khác để toàn tâm toàn ý phục vụ vị đại gia này.....
Chiếc Lincoln sang trọng đỗ xịch dưới chân tòa nhà. Thư ký ở ghế phụ lập tức xuống xe, cung kính mở cửa sau.
Bước xuống xe là một lão già mặc bộ đồ cổ trang màu trắng bằng vải thô. Nhìn qua thì có vẻ giản dị, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy từng đường kim mũi chỉ đều là thêu tay thủ công, họa tiết mãng xà tinh xảo vô cùng.
"Niên tổng, chào ngài, tôi là Tiểu Lý." Trợ lý Tiểu Lý vừa nhận ra thư ký của Niên tổng liền vội vàng chạy lại chào hỏi: "Đạo diễn Trần đang chờ ngài trong văn phòng, mời ngài đi lối này ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!