Chương 31: (Vô Đề)

"Ba ơi, ba đã hứa là hôm nay sẽ đưa con đi công viên giải trí chơi mà."

Khung cảnh nhuốm màu u ám. Một cô bé đứng nơi huyền quan, nhìn người cha đang thay giày chuẩn bị ra cửa, gương mặt non nớt tràn đầy vẻ thất vọng.

"Ý Ý ngoan, ba có việc đột xuất phải ghé công ty một lát." Người đàn ông bế bổng con gái lên, dịu dàng dỗ dành: "Ba hứa, trước buổi trưa ba nhất định sẽ về để đưa hai mẹ con đi chơi."

"Thật không ạ?" Cô bé chớp chớp mắt, nũng nịu: "Vậy mình ngoắc tay đi, ba không được gạt con đâu nhé."

"Ba không gạt con đâu, ba đã bao giờ lừa Ý Ý nhà mình đâu nào." Người đàn ông vươn ngón út ngoắc tay với con gái, rồi trao cô bé vào vòng tay người vợ đang tiến lại gần. "Bà xã, em giúp tiểu công chúa của chúng ta diện đồ thật đẹp nhé. Chờ anh về, chúng ta sẽ xuất phát ngay."

Nói xong, ông đặt nụ hôn nhẹ lên má vợ và con gái, mỉm cười chào tạm biệt rồi bước ra cửa.

Đúng như lời hẹn, người đàn ông trở về nhà vào giữa trưa. Cả gia đình ba người rạng rỡ lên xe, bắt đầu chuyến hành trình đến công viên giải trí.

"Ý Ý, nhìn xem ba có gì cho con này." Ông lấy từ tủ lạnh trên xe ra một chiếc bánh kem nhỏ xinh, qua lớp vỏ hộp trong suốt có thể thấy hình nàng công chúa vô cùng lộng lẫy.

"Oa, bánh kem!" Niềm vui của cô bé hiện rõ trên khuôn mặt, "Cảm ơn ba, con yêu ba nhất!"

"Thế còn mẹ thì sao?" Người phụ nữ giả vờ xị mặt hờn dỗi: "Mất công mẹ hôm nay tết cho Ý Ý mấy cái bím tóc xinh thế này cơ mà."

"Con yêu cả mẹ nữa!" Cô bé ngồi giữa băng ghế da, choàng tay ôm cổ hai người, hôn lên má mỗi người một cái thật kêu.

Kít——!!!

Một tiếng thắng xe chói tai xé toạc không gian, theo sau đó là tiếng va chạm kinh hoàng của hai khối kim loại.

Nụ cười hồn nhiên của cô bé đông cứng lại trong khoảnh khắc ấy. Mọi thứ sụp đổ, chìm vào bóng tối mịt mù.

Khi mở mắt ra lần nữa, xung quanh chỉ còn là một mảnh trắng xóa lạnh lẽo. Tiếng la hét của người qua đường, tiếng còi xe cứu thương dồn dập...

Giữa trời đông tuyết phủ, những dòng chất lỏng đỏ thẫm chảy tràn trên mặt đất tinh khôi.

Máu. Đâu đâu cũng là máu...

Người đang nằm trên giường bỗng co giật mạnh, Trì Ý đột ngột mở mắt, hơi thở dồn dập.

Trì Ý nhìn đăm đăm lên trần nhà. Căn phòng không bật đèn, chỉ có ánh trăng mờ ảo hắt qua khung cửa sổ, phác họa lên những hình khối lờ mờ. Cô chậm rãi ngồi dậy, đưa tay che mắt, bàn tay còn lại chống trên nệm siết chặt thành nắm đấm.

Mất một lúc lâu sau, cô mới hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra. Lồng ngực mỗi khi thả lỏng lại khiến trái tim cô run rẩy thêm một nhịp.

Trì Ý gạt chăn, bước xuống giường. Đôi chân trần chạm vào mặt gạch men lạnh buốt, cảm giác tê dại lan dần từ lòng bàn chân lên tận đỉnh đầu. Cô bước đi chậm chạp, tay vịn vào lan can, lững thững bước xuống cầu thang.

Phòng khách vắng lặng như tờ. Trì Ý bật chiếc đèn ngủ tông vàng ấm áp, đi tới kệ rượu, theo thói quen lấy ra một chai vang đỏ. Tiếng nút bần bật ra khô khốc. Cô rót ra chưa đầy một phần ba ly, rồi ngồi xuống sô pha, nhấp từng ngụm nhỏ. Cho đến khi ly rượu cạn sạch, cơn buồn ngủ vẫn chẳng thấy tăm hơi.

Trì Ý cất chai rượu cũ, khui thêm một chai mới. Cảm thấy không gian có chút ngột ngạt, cô bước ra hậu viện, kéo cánh cửa kính sát đất. Gió đêm lùa vào, luồn qua lớp váy ngủ, thổi tung làn váy mỏng manh.

Đặt ly rượu lên chiếc bàn đá trong vườn, Trì Ý ngồi trên chiếc ghế xích đu, nhấp từng ngụm vang đỏ nồng nàn. Cô ngước nhìn vầng trăng tròn trên đỉnh đầu, ánh mắt vô định, mặc cho cơn gió đêm lạnh lẽo bủa vây...

6 giờ sáng.

Trình Diệc Hâm thức dậy khi trời mới chớm hửng sáng. Trong phòng nàng lúc này đèn đuốc đã sáng trưng.

"Chị Hâm, hôm nay chị thấy thế nào? Bụng còn đau không?"

Nàng xua tay: "Khỏe nhiều rồi, không ảnh hưởng đến công việc đâu. Nhưng mà... giờ này xuất phát thì sớm quá nhỉ."

"Thế em mới bảo tối qua chị phải ngủ sớm đấy thôi." Tiểu Vũ vừa nói vừa lục tìm hoa tai trong hộp trang điểm. "Chị, đôi này thì sao? Hình như em chưa thấy chị đeo bao giờ, hộp vẫn còn nguyên seal đây này, chị mua lúc nào thế?"

Trình Diệc Hâm đang ngáp dở bỗng khựng lại. Nàng cầm lấy đôi hoa tai từ tay Tiểu Vũ: "Cái này không phải của chị."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!