Bữa ăn khuya kéo dài khiến Trình Diệc Hâm bắt đầu thấm mệt. Sau cái ngáp dài thứ ba của nàng, Trì tổng cuối cùng cũng chịu lên tiếng "đuổi khéo" khách khứa.
"Cũng không còn sớm nữa." Trì Ý nói, "Diệc Hâm mệt rồi."
"À vâng, vậy bọn em xin phép về đây." Phùng Tư Tề vốn là người biết điều, thấy tâm trạng chị họ đã ổn định hơn thì cũng yên tâm rút lui.
Tiễn khách xong, Trình Diệc Hâm bỗng thấy một cơn mệt mỏi ập đến, đúng là người trẻ tuổi năng lượng dồi dào quá cũng khiến người ta thấy đuối theo. Nàng ngáp thêm một cái rõ to, nhìn đồng hồ đã hơn 10 giờ đêm, chẳng trách lại buồn ngủ như thế.
"Mệt rồi sao?" Trì Ý tự nhiên tiếp lời, "Vậy lên lầu ngủ thôi."
"Hả?" Đầu não Trình Diệc Hâm bỗng chốc "đứng hình" mất vài giây.
"Chẳng phải lúc nãy cô nói đêm nay sẽ ngủ lại đây sao?"
Lời đã nói ra như bát nước đổ đi, giờ mà từ chối thì đúng là mất lịch sự quá. Nàng đành tặc lưỡi: "Vậy... ngủ lại một đêm chắc cũng không sao đâu nhỉ?"
Trì Ý không nhịn được mà bật cười, khẽ liếc nàng một cái đầy ý vị: "Nghe cô nói kìa, cứ như bị ép buộc không bằng."
Tắt ti vi xong, Trì Ý nắm lấy tay nàng, dắt nàng từng bước lên lầu. Trình Diệc Hâm lần đầu bước lên tầng hai, không giấu nổi sự tò mò về phòng ngủ của Trì tổng. Nàng nhìn theo bóng lưng Trì Ý, cả hai đều đang đi dép lê đế bằng, Trì Ý đi phía trước khiến khoảng cách chiều cao trông có vẻ chênh lệch rõ rệt hơn một chút.
"Cô trông cũng cao ráo thật đấy."
Trì Ý đột ngột dừng bước quay người lại, Trình Diệc Hâm không kịp hãm đà, cứ thế va thẳng vào người Trì Ý.
"Ui." Suýt chút nữa là cụng đầu, Trình Diệc Hâm định lùi lại để hỏi han thì Trì Ý đã nhanh tay vòng qua eo nàng, giữ chặt lấy.
Không khí bỗng chốc đông đặc lại. Ánh đèn vàng ấm áp dọc hành lang tầng hai tỏa xuống, Trình Diệc Hâm nhìn gương mặt gần ngay trước mặt, khẽ chớp mắt. Ánh mắt Trì Ý có chút ngây dại, rồi dần dần hạ xuống, dừng lại trên đôi môi nàng. Cô khẽ mím môi, cổ họng hơi khô khốc..... Rất muốn hôn.
Nhưng nghĩ đến "vết xe đổ" của Lục Thanh, cô lại sợ Trình Diệc Hâm sẽ thấy mình quá tùy tiện, làm sụp đổ hình tượng mà bấy lâu nay cô dày công xây dựng.
Nhìn thấu tâm tư của đối phương, Trình Diệc Hâm khẽ nhếch môi, tinh quái hỏi: "Cô muốn hôn tôi à?"
Bàn tay đang giữ eo nàng vô thức siết nhẹ vào lớp vải mềm mại, Trì Ý lí nhí đáp một tiếng: "Ừm."
Trình Diệc Hâm nghe xong liền lùi lại một bước, nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay Trì Ý như thể chẳng có chuyện gì xảy ra: "Phòng ngủ của cô là phòng nào?"
"... Phòng cuối cùng ấy."
Bước vào phòng ngủ của Trì Ý, không gian rộng rãi hiện ra với một kệ sách lớn xếp đầy đủ loại sách, giữa phòng là chiếc giường đôi trông vô cùng êm ái. Trì Ý lấy từ tủ trong phòng tắm ra một chiếc bàn chải đánh răng mới đưa cho nàng, rồi nói: "Ly súc miệng chỉ có một cái thôi, để tôi xuống lầu lấy cái khác cho cô."
"Thôi khỏi, tôi dùng chung với cô cũng được."
Trì Ý vốn sợ nàng sẽ để ý chuyện dùng chung đồ cá nhân, nên khi nghe nàng nói vậy, trong lòng cô bỗng dâng lên một niềm vui sướng nho nhỏ.
Làm vệ sinh cá nhân xong, hai người chuẩn bị lên giường đi ngủ.
"Cô muốn nằm bên nào?" Trì Ý hỏi.
"Đâu cũng được." Trình Diệc Hâm nghiêng đầu nhìn Trì Ý, đột ngột hỏi một câu không liên quan: "Cô cao bao nhiêu thế?"
Lúc này hai người đứng cạnh nhau, cảm giác chênh lệch chiều cao dường như không còn rõ rệt như lúc đi cầu thang nữa.
"1 mét 72." Trì Ý trả lời.
"Thật không??" Trình Diệc Hâm vốn chỉ cao 1 mét 71 liền trở nên hiếu thắng, nàng đứng chân trần trên sàn nhà: "Để tôi xem nào."
Hai người đứng đối diện nhau. Trình Diệc Hâm không tin nổi mình lại lùn hơn cô hẳn 1 centimet, lúc đo nàng còn lén nhón gót lên một chút.
Nàng mặt không đổi sắc khẳng định: "Ừm, cũng xấp xỉ nhau thôi. Mà hình như tôi còn cao hơn cô một tí."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!