"Diệc Hâm, bộ phim của Lục tổng ngày mai sẽ đi studio chụp ảnh tạo hình đấy."
Lý Văn Tĩnh đẩy cửa bước vào, nhận thấy sắc mặt Trình Diệc Hâm lập tức tối sầm lại theo lời mình nói, bèn nghi hoặc hỏi: "Sao thế?"
"Không có gì."
Chuyện chia tay Lục Thanh nàng còn chưa kịp kể với Lý Văn Tĩnh. Dù sao thì chuyện bị "cắm sừng" cũng chẳng vẻ vang gì cho cam, nàng chỉ nói cụt lủn: "Về sau đừng nhắc đến Lục Thanh trước mặt em nữa. Quay xong bộ phim này, bất kể hợp tác gì với chị ta thì từ chối hết cho em."
"Được rồi." Lý Văn Tĩnh chỉ nghĩ là đôi tình nhân giận dỗi nhau nên không hỏi thêm, "Ngày mai chị đi cùng em."
Trình Diệc Hâm gật đầu, rồi chuyển sang chủ đề khác: "Em muốn đổi chỗ ở, chị tìm giúp em một nơi nào an ninh tốt hơn chút nhé."
"Chung cư hiện tại không ổn sao?"
Nàng tìm bừa một cái cớ, nhưng thực tế là không muốn bị Lục Thanh quấy rầy. Mấy ngày nay sau khi chia tay, Lục Thanh có nhắn tin nhưng nàng đã xóa kết bạn rồi.
"Được, để chị đi xem thử."
Căn hộ Trình Diệc Hâm đang ở là do công ty cấp, tạm thời nàng chưa có ý định mua nhà riêng.
Trong kế hoạch ban đầu của cuộc đời nàng vốn chẳng có ý định làm diễn viên. Thời đại học, khi còn là một cô sinh viên bình thường, nàng lọt vào mắt xanh của một đạo diễn nổi tiếng, đóng một bộ phim điện ảnh rồi vụt sáng thành sao.
Dù chưa từng qua trường lớp đào tạo nào, nhưng cảm giác diễn xuất của nàng cực kỳ tốt. Đạo diễn từng khen nàng trời sinh đã thuộc về nghệ thuật thứ bảy. Tuy nhiên, khi ấy Trình Diệc Hâm đã từ chối vô số cành ô liu từ các công ty quản lý để tiếp tục việc học.
Hào quang màn ảnh mang lại cho nàng không ít phiền toái. Ở trường, nàng luôn là tâm điểm chú ý. Thậm chí khi tốt nghiệp đi thực tập, làm qua hai công ty nhưng đều phải nghỉ việc vì bị cấp trên quấy rối.
Sau hai lần vấp ngã trên con đường công sở, cuối cùng nàng đành chấp nhận lời mời của đàn chị Phương Ngữ Hàm, gia nhập Tân Ngữ Truyền Thông vừa mới thành lập không lâu, chính thức trở thành diễn viên.
Hai mươi hai tuổi chính thức bước chân vào giới giải trí, ánh hào quang thời đại học đã sớm lụi tàn, nàng gần như phải bắt đầu lại từ con số không. Cũng may, sau hai năm kiên trì đóng vai quần chúng, cơ hội cuối cùng cũng mỉm cười với nàng.
Hai mươi bốn tuổi, sự nghiệp nở rộ như mùa xuân. Đến nay hai mươi bảy tuổi, phim mời đóng không ngớt, Trình Diệc Hâm đã sớm tích cóp đủ tiền mua nhà.
Tuy nhiên, số dư khả dụng trong tài khoản của nàng lại chẳng đáng là bao. Phần lớn thu nhập nàng đều gửi về cho bố mẹ giữ hộ.
"Mẹ ơi." Tranh thủ lúc nghỉ giải lao, Trình Diệc Hâm gọi video cho mẹ, đầu bên kia đổ chuông một lúc lâu mới bắt máy.
"Cục cưng, sao rảnh rỗi gọi điện cho mẹ thế này?" Người phụ nữ trong màn hình ăn mặc giản dị, trang điểm nhẹ nhàng, nét mặt y hệt Trình Diệc Hâm, khi cười khóe mắt hằn lên những nếp nhăn li ti.
"Vâng ạ. Còn nửa tiếng nữa con mới vào việc, nhớ ra nên gọi cho mẹ." Trình Diệc Hâm cười tít mắt: "Ở quán vẫn ổn chứ ạ?"
"Ổn lắm, con đừng lo."
Bố mẹ Trình Diệc Hâm kinh doanh một quán lẩu. Trong ký ức từ nhỏ đến lớn của nàng, phần lớn thời gian đều gắn liền với mùi thơm nồng nàn từ nồi nước dùng do bố tự tay xào nấu.
Quán nhỏ chỉ chừng trăm mét vuông với vài cái bàn, lúc đông khách thường phải kê thêm bàn ra vỉa hè. Hiện tại, dù con gái đã thành danh, hai vợ chồng già cần cù hơn nửa đời người vẫn không nỡ bỏ quán lẩu và những thực khách quen thuộc lâu năm.
Nhưng khi danh tiếng Trình Diệc Hâm ngày càng lớn, chuyện bố mẹ nàng mở quán lẩu bị cư dân mạng "đào" ra, địa chỉ bị công khai. Một lượng lớn cư dân mạng kéo đến, trong đó có cả những kẻ hám danh muốn "ké fame", thi nhau đến quán livestream, check
-in.
Lượng người đổ về quá đông gây không ít phiền toái cho khách quen. Cuối cùng, Trình Diệc Hâm phải lên tiếng xác nhận và kêu gọi mọi người tiêu dùng lý trí, cơn sốt quấy rầy này mới dần lắng xuống.
"À đúng rồi, nghe người ta nói trong thành phố mình có miếng đất định bán, diện tích cũng rộng lắm, mẹ tính mua để sau này xây nhà."
"Mẹ mua đi. Mà nhà mình hai năm trước chẳng phải mới xây thêm một tầng sao ạ?"
"Để dành cho con sau này kết hôn đấy." Mẹ Trình nói, "Cũng chẳng biết sau này con định sống ở cái thành phố nhỏ này hay ở lại thành phố lớn nữa."
"Mẹ tính xa quá rồi..." Trình Diệc Hâm nhếch môi cười gượng, "Mẹ muốn mua thì cứ mua đi, dù sao tiền của con cũng đưa mẹ giữ hết rồi mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!