Chương 16: (Vô Đề)

Trì Ý rốt cuộc không nhịn được mà bật cười, để rồi bị đối phương giáng xuống vài cái đánh "cho có lệ".

Trì Ý khẽ tằng hắng, cố gắng nén lại ý cười đang chực trào nơi khóe mắt: "Mấy từ này xuất hiện với tần suất rất cao trong ca từ, chỉ cần học thuộc lòng chúng là cô đã thành công được một nửa rồi."

Trình Diệc Hâm nghe vậy mới miễn cưỡng tin tưởng.

Thời gian sau đó, Trì Ý kiên nhẫn sửa lại phát âm cho nàng từng câu, từng chữ một. Dù chưa thể gọi là hoàn toàn trôi chảy, một vài từ cá biệt vẫn cần luyện tập thêm, nhưng ít nhất nàng đã rũ bỏ được cái giọng lơ lớ kỳ lạ kia.

Chẳng mấy chốc đồng hồ đã điểm 12 giờ đêm. Khi nhìn lại thời gian, Trình Diệc Hâm mới giật mình kinh ngạc; vì quá chuyên tâm luyện hát mà nàng chẳng hề hay biết thời gian lại trôi nhanh như thế.

Thường ngày tầm này Trì Ý đã đi nghỉ sớm, cảm thấy có chút áy náy, Trình Diệc Hâm bèn đi hâm nóng một ly sữa cho cô.

"Tối nay phiền cô quá, uống ly sữa nóng cho dễ ngủ nhé."

"Chỉ cần có ích cho cô là tốt rồi."

Trì Ý ngồi trên sô pha, nhấp từng ngụm sữa nhỏ. Sữa còn khá nóng nên cô uống rất chậm rãi.

Trong phòng, hơi lạnh từ điều hòa lan tỏa dễ chịu. Trình Diệc Hâm định mở cửa sổ cho thoáng khí, nào ngờ vừa kéo tấm rèm che sáng ra, nàng đã thấy những vệt nước mưa xiên xẹo trên mặt kính.

Hóa ra vì quá nhập tâm vào bài hát mà cả hai đều không nhận ra bên ngoài trời đã đổ mưa từ lúc nào.

"Trời mưa rồi." Trình Diệc Hâm quay đầu nói, "Cô cứ thong thả uống đi, tôi đi tìm ô."

Nàng loay hoay tìm quanh phòng một hồi, từ tủ giày ở sảnh vào đến các kệ chứa đồ, những nơi khả nghi nhất đều được lục tung nhưng bóng dáng chiếc ô vẫn bặt vô âm tín.

"Lạ thật, mình để đâu rồi nhỉ..." Trình Diệc Hâm vò mái tóc, "Hay là để tôi gọi điện hỏi thử xem."

"Muộn thế này rồi, đừng làm phiền mọi người nữa." Uống xong ly sữa, Trì Ý đặt cốc xuống, "Nhà cũng gần đây thôi, tôi chạy loáng cái là về tới."

Trình Diệc Hâm xoay người lại, đăm đăm nhìn Trì Ý. Ánh nhìn chằm chằm ấy khiến Trì Ý cảm thấy khó hiểu: "Trên mặt tôi dính gì sao?"

"Có đấy." Trình Diệc Hâm bước tới, thuận tay rút một tờ khăn giấy. Nàng nhẹ nhàng lau đi vết sữa còn vương lại nơi khóe môi Trì Ý.

Ở khoảng cách gần thế này, nàng mới chú ý đến đôi hoa tai của Trì Ý. Đó là một đôi khuyên tai bạc nhỏ nhắn hình vầng trăng khuyết, nối với sợi dây xích mảnh là hai viên kim cương vụn hình thoi, lấp lánh phản chiếu dưới ánh đèn vàng.

Động tác của nàng khựng lại, rồi như bị ma xui quỷ khiến, nàng đưa tay chạm vào tai cô. Vành tai Trì Ý nhỏ nhắn, mềm mại, chạm vào có chút mát lạnh.

"Hoa tai của cô xinh thật đấy." Ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi món trang sức ấy.

Trì Ý chỉ khẽ "ừm" một tiếng, ánh mắt có chút lảng tránh. Phản ứng này lại khiến Trình Diệc Hâm nảy sinh hứng thú, nàng dùng đầu ngón tay xoa xoa vành tai Trì Ý, mỉm cười trêu chọc: "Tai cô nhạy cảm thế sao?"

"... Không có." Trì Ý đáp, "Chỉ là tôi không quen bị người khác chạm vào thôi."

Trì Ý ngước mắt nhìn nàng. Cô đang ngồi trên sô pha, còn Trình Diệc Hâm lại đứng, sự chênh lệch chiều cao này vô tình tạo cho nàng một cảm giác như kẻ nắm quyền chủ động.

Cô nói không thích bị chạm vào, nhưng lại chẳng hề có ý định đẩy nàng ra.

Trình Diệc Hâm nhận ra, dáng vẻ "miệng cứng lòng mềm" này của Trì tổng thực sự rất đáng yêu.

Nàng cố ý xoa mạnh thêm một chút, hỏi dồn: "Vậy sao tai cô lại đỏ bừng lên thế kia?"

"..." Trì Ý nhìn nàng, ánh mắt hai người giao nhau trong vài giây ngắn ngủi. Bất chợt, Trì Ý vươn tay câu lấy cổ Trình Diệc Hâm, kéo nàng về phía mình.

Người đang đứng không kịp phòng bị, loạng choạng đổ người về phía trước. Nàng phải vội vàng dùng một tay chống lên đệm sô pha mới không ngã nhào vào người Trì Ý.

Chưa kịp để nàng lên tiếng, bàn tay Trì Ý đã bao trọn lấy gáy nàng, cô nghiêng đầu, khẽ phả một hơi thở ấm nóng vào tai nàng.

Luồng khí ấy ấm áp, như một chiếc lông vũ lướt qua, ngứa ngáy vô cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!