Chương 14: (Vô Đề)

Khả năng nói tiếng Quảng Đông của Trì Ý vô tình khơi lại nỗi sợ luyện hát trong lòng Trình Diệc Hâm, khiến đôi mày nàng không tự giác mà nhíu chặt lại.

"Tôi nói chuyện điện thoại lâu quá làm cô đợi à?" Trì Ý tưởng nàng bắt đầu mất kiên nhẫn.

"Không phải." Trình Diệc Hâm lắc đầu, tò mò hỏi cô: "Vừa nãy cô nói tiếng Quảng Đông đấy à?"

Trì Ý gật đầu: "Ba tôi là người gốc Quảng, nên tôi biết nói một chút."

"Sướng thật đấy." Trình Diệc Hâm cảm thán một câu đầy ngưỡng mộ. Dáng vẻ này của nàng lại khơi gợi sự tò mò của Trì Ý.

"Cô muốn học không?"

"Không phải là chuyện muốn học hay không..." Trình Diệc Hâm thở dài, đem chuyện mình phải hát tiếng Quảng trong show sắp tới, mà thời gian thì gấp rút mà nàng vẫn chưa đâu vào đâu kể hết cho cô nghe.

Trì Ý nghe xong thì hơi ngẩn ra, rồi bật cười hỏi: "Là bài nào thế?"

"Bài Chung Vô Diệm, một bài hát khá cũ rồi. Cô nghe qua chưa?"

"Nghe rồi, bài đó cũng không quá khó hát đâu." Trì Ý ngừng một chút, nhìn nàng với vẻ ngập ngừng như muốn nói lại thôi.

"Tôi thì thấy khó kinh khủng. Giờ thầy dạy nhạc cứ thấy tôi là muốn đi đường vòng tránh mặt luôn đấy."

"Hiện tại cô có giáo viên dạy riêng rồi à?"

"Ừ, chị Văn Tĩnh sắp xếp cho tôi."

Trì Ý "ồ" một tiếng rồi không nói gì thêm. Cái đầu óc đôi khi hơi chậm chạp của Trình Diệc Hâm cũng chẳng nhận ra được ẩn ý trong sự ngập ngừng của đối phương.

Nghĩ đến việc ngày mai lại phải đi học hát, Trình Diệc Hâm mặt ủ mày ê: "Mai lại phải đi luyện tiếp, cứ bắt tôi hát cái thứ mình không am hiểu, nản thật sự."

"Nếu thực sự không thích thì đừng cố quá, đổi sang một bài cô thuộc lòng là được mà." Trì Ý nhẹ nhàng an ái.

"Không được đâu." Nàng thấy lòng nặng trĩu, "Bên tổ sản xuất sắp xếp rồi, họ bảo làm vậy hiệu quả chương trình mới tốt. Chị quản lý của tôi cũng nói thế, đúng là gượng ép người ta quá mà."

"Nhưng nếu cô không có hứng thú với bài hát đó mà vẫn cứ cố đấm ăn xôi, hiệu quả mang lại cũng chẳng tốt đẹp gì, thế chẳng phải là phản tác dụng sao? Chi bằng cứ chọn cái gì mình tự tin nhất, dù không có gì 'mới lạ' nhưng ít nhất cô sẽ mang đến một màn trình diễn trọn vẹn nhất."

"Giống như các ca sĩ đều có bài hát 'tủ' của mình đấy thôi, một bài hát có thể diễn đi diễn lại cả chục năm mà khán giả có thấy chán đâu."

"Cô nói đúng quá!" Trình Diệc Hâm hoàn toàn bị thuyết phục, nàng nắm chặt tay quả quyết: "Ngày mai tôi nhất định sẽ đi đấu tranh!"

Trước lúc ra về, Trì Ý định đưa nàng sang bên kia đường, nhưng đi đến cạnh hồ nước thì bị Trình Diệc Hâm kiên quyết từ chối.

"Thôi, đến đây là được rồi!" Trình Diệc Hâm làm thủ thế dừng lại, "Đi vài bước là tới nhà rồi, cô mau vào trong đi!"

"Được rồi..." Trì Ý dừng bước. Dưới ánh trăng dịu nhẹ, cô đứng đó nhìn theo bóng lưng Trình Diệc Hâm dần khuất sau cánh cổng.

Trình Diệc Hâm bước ra khỏi cổng sân vườn, bỗng dưng ma xui quỷ khiến thế nào lại quay đầu nhìn lại một cái.

Trì Ý vẫn đứng nguyên tại chỗ, lặng lẽ dõi theo nàng. Gương mặt cô dưới ánh trăng trông thật dịu dàng, ánh mắt nghiêm túc và tràn đầy sự chú tâm.

Nàng đưa lưng về phía Trì Ý vẫy vẫy tay rồi sải bước thật nhanh về nhà. Không biết có phải vì biết Trì Ý đang nhìn mình hay không mà bước đi của nàng bỗng trở nên hơi mất tự nhiên.

Về đến nhà, Trình Diệc Hâm ngồi phịch xuống sofa, cầm điện thoại lên. Nhìn hình nền màn hình một lúc, ngón tay nàng khựng lại, rồi quyết định mở phần ghi chú ra.

Những lý do "không hợp" vẫn còn nằm chễm chệ ở đó, phía dưới cùng là dòng kết luận chia tay nàng vừa viết cách đây không lâu.

Nàng nhìn trân trân vào màn hình chừng một phút, rồi ngón tay đang lơ lửng bỗng nhấn vào phím xóa.

Chứng kiến hai chữ "chia tay" bị xóa bỏ, rồi lần lượt những lý do kia cũng biến mất, trang ghi chú trở lại trắng tinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!