Căn nhà mới đã tìm được. Lần này Phương tổng chơi lớn, vung tay thuê hẳn một căn biệt thự hai tầng sang trọng cho nàng.
Sau khi đi xem nhà, Trình Diệc Hâm cực kỳ ưng ý.
Nội thất biệt thự được thiết kế theo phong cách tối giản, sáng sủa và thoáng đãng. Những phòng thừa đã được cải tạo lại, nên dù ở một mình nàng cũng không cảm thấy quá trống trải.
Đặc biệt, giữa phòng khách đặt một cây đại dương cầm màu trắng, ngay lập tức nâng tầm nghệ thuật cho cả ngôi nhà.
Nàng lướt ngón tay lung tung trên những phím đàn đen trắng, âm thanh trong trẻo vang lên vui tai.
"Sao tự nhiên lại đặt cây đàn ở đây, em có biết chơi đâu."
"Của ca sĩ thuê nhà trước để lại đấy, thấy vứt đi thì phí nên cứ để đó, tiện thể cho em bồi dưỡng tâm hồn nghệ thuật."
"Thôi đi." Trình Diệc Hâm đóng nắp đàn lại, đi đến sofa ngồi xuống, "Bài hát chị chọn ấy, đúng là muốn lấy cái mạng già của em mà."
"Em còn mặt mũi mà nói à?" Lý Văn Tĩnh tức đến dựng cả lông mày, "Thầy giáo bảo bị em tra tấn tinh thần đến mức sắp phát điên rồi đấy, chưa từng gặp học sinh nào khó dạy như em."
"Thì tiếng Quảng Đông khó thật mà! Lại còn bắt em phải hát thật truyền cảm nữa chứ."
"Không biết, tuần này em còn hai buổi học thanh nhạc nữa. Trước khi tổng duyệt, ít nhất em phải đọc lời bài hát cho trôi chảy vào, tuần sau mà vẫn ấp úng thì tăng cường luyện tập.""!!!"
"Em không muốn chương trình lên sóng lại bị cả cộng đồng mạng ném đá thì lo mà liệu hồn."
"..."
Phiền chết đi được.
Đợi Lý Văn Tĩnh và trợ lý về hết, Trình Diệc Hâm lấy điện thoại ra, bật bài hát Chung Vô Diệm mà dạo này nàng nghe đi nghe lại đến mức ám ảnh.
Lần đầu nghe thì thấy giai điệu hay, giọng hát tốt, nhưng nghe đến lần thứ N rồi thì cảm giác kinh diễm ban đầu đã bay biến sạch trơn.
Bài hát chạy được một nửa thì bị nàng bấm dừng.
Nàng nằm dài trên sofa, ngẩn ngơ nhìn chùm đèn pha lê trên trần nhà. Hôm nay thời tiết rất đẹp, ánh nắng xuyên qua cửa kính, nhuộm vàng cả căn phòng.
Hình ảnh trong đầu Trình Diệc Hâm vô thức chuyển từ lời bài hát sang gương mặt của Trì Ý.
Suy nghĩ mấy ngày nay, sau khi bình tâm cân nhắc kỹ lưỡng, nàng quyết định đã đến lúc phải chia tay với Trì Ý.
Thậm chí nàng còn soạn sẵn vài lý do trong ghi chú điện thoại.
Trì Ý là "niên hạ", không phù hợp với gu "niên thượng" lý tưởng của nàng.
Tính chất công việc cũng khác biệt. Lục Thanh ít nhất còn có một chân trong giới giải trí, còn cuộc sống của Trì Ý dường như quá đơn giản, chỉ xoay quanh chuyện đi làm và tan sở, như một tờ giấy trắng vậy.
Viết trong ghi chú nhiều như thế, nhưng nguyên nhân cốt lõi vẫn là: Tình sử của Trì Ý hoàn toàn trống rỗng.
Nàng quan niệm rằng, yêu đương là phải ở bên người mình thích. Nhưng Trì Ý đến với nàng chỉ vì sự cố rượu vào loạn tính đêm đó, nên khi nàng đề nghị chịu trách nhiệm thì cô ấy mới miễn cưỡng đồng ý.
Thực tế thì Trì Ý chẳng có cảm giác gì với nàng, cũng chẳng thèm ghen tuông chuyện nàng với Lục Thanh. Trong lòng cô ấy còn có một bạch nguyệt quang hư hư thực thực nào đó nữa chứ. Cộng thêm việc ban đầu nàng tiếp cận Trì Ý chỉ để chọc tức Lục Thanh, giờ mọi chuyện đã ngã ngũ, cũng chẳng cần thiết phải lãng phí thời gian của Trì Ý thêm nữa.
Trong tình huống này, chia tay là tốt cho cả hai.
Trình Diệc Hâm đắn đo một hồi lâu, mở ghi chú ra, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ trên đó.
Nàng gõ thêm một dòng cuối cùng: Xin lỗi, chia tay trong hòa bình.
Vừa gõ xong chữ cuối cùng, một tin nhắn thoại từ Trì Ý bất ngờ hiện lên. Trình Diệc Hâm giật mình, điện thoại tuột khỏi tay rơi "bốp" vào mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!